Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Này này, Vi Vi ăn gian.”

“Rõ ràng người ăn gian chính là em nha”

“Này này, đừng có chọt, a…” Thẩm Thiên Dục không kịp tránh, hắn mất thăng bằng liền ngửa người té lên giường lớn mềm mại của cô. Mà Thẩm Thiên Vi cũng bị hắn kéo xuống, té nhào vào trên lồng ngực hắn thuận tiện còn cướp được bức thư, cô vui mừng hướng về phía người nằm ở dưới đang bị áp đảo thắng lợi kêu to “Ha ha, chị cướp được rồi, cướp được rồi, chị…”

Ngực bỗng dưng truyền đến một cảm giác nóng bỏng quen thuộc khiến toàn thân Thẩm Thiên Vi run lên. Cô gần như ngẩn ngơ nhìn người đàn ông đẹp trai phía dưới, gương mặt không tỳ vết, đôi mắt đẹp vô cùng quen thuộc, con ngươi sâu thẳm giống như một dòng nước xoáy cuốn cả người cô theo. Nhịp tim vừa xa lạ vừa quen thuôc kia làm cô có chút rung động.

Không biết trải qua bao lâu, Thẩm Thiên Dục sợ mình sẽ dọa sợ cô nên lên tiếng: “Vi Vi thật là nặng nha.” “A” Thẩm Thiên Vi bừng tỉnh vội vàng từ trên người hắn nhảy xuống, miệng đắng lưỡi khô cô không cách nào hô hấp được, vội vàng lè lưỡi “Chị không có nặng.”

Thẩm Thiên Dục cười ha hả từ trên giường ngồi dậy, vô cùng bình tĩnh tự nhiên đi qua: “Còn không mở bức thư ra xem đi!”

“Đúng ha.” Lực chú ý của Thẩm Thiên Vi bỗng chốc bị dời đi, cô vội vàng mở bức thư lấy giấy thông báo ra xem một cách cẩn thận.

Cô nhanh chóng xem xong nội dung trong thư, nụ cười cũng chầm chậm dâng lên ở khóe miệng cuối cùng bộc phát ra ngoài, cô vui sướng thét chói tai xoay người ôm lấy Thẩm Thiên Dục nói: “Thiên Dục, chị thi đậu rồi! Ha ha, chị thi đậu rồi!”

Nụ cười dần dần ngưng tụ trong mắt đen, hắn mở miệng nói “Chúc mừng Vi Vi.”

Thẩm Thiên Vi buông hắn ra, gương mặt xinh đẹp y hệt búp bê tràn đầy hưng phấn sáng rỡ: “Chị thật là vui! Trước đó còn sợ năng lực của mình không đủ chứ.”

“Vi Vi thật sự vui vẻ như vậy sao?” Thẩm Thiên Dục đột nhiên bày ra một bộ mặt suy sụp.

“Có chuyện gì vậy?” Nụ cười của Thẩm Thiên Vi đông cứng lại, giống như việc hắn không vui so với sự vui sướng của cô bây giờ quan trọng hơn nhiều: “Em… Không vui khi chị thi đậu đại học sao?”

“Không phải!” Thẩm Thiên Dục bĩu môi, đáng thương nói “Vi Vi thi đậu đại học sẽ phải rời nhà, rời đi tôi, tôi sẽ rất nhớ Vi Vi, vậy mà Vi Vi còn vui vẻ như thế… Vi Vi đúng là không thương tôi nha.”

“Thiên Dục…” nhìn bộ dạng đáng thương của hắn, Thẩm Thiên Vi cũng không vui nổi “Chị không có ý này, em đừng nghĩ như thế.”

Thẩm Thiên Dục nói xong liền xoay người đưa lưng về phía Thẩm Thiên Vi, bả vai còn run run lên giống như đang khóc.

“Thiên Dục.” Người bây giờ thật sự khóc lại là Thẩm Thiên Vi, cô vội vã muốn đến an ủi hắn, cô nắm cánh tay hắn thật chặt, nước mắt lã chã rơi xuống: “Không nên như vậy. Nếu như em khóc thì chị rất đau lòng, rất khổ sở, em đừng khóc nữa, có được không?”

Hắn không chịu xoay người, nước mắt của cô liền đổ rào rào nhỏ xuống cánh tay của hắn. Thẩm Thiên Dục giật mình xoay người lại, nhìn vẻ mặt khóc đến thê lương của cô, hắn đau lòng nói: “Vi Vi… Tôi là đùa với Vi Vi thôi, đừng có khóc, thật xin lỗi mà!”

Thẩm Thiên Dục nhìn chằm chằm mắt to của cô đang rơi lệ. Khi cô phát hiện hắn chỉ là đóng kịch, cô lại khóc lớn hơn giống như người nên khóc là cô mới phải: “Thiên Dục, có phải chị là một người chị gái rất vô dụng không, ô ô.”

“Tại sao lại nói như vậy?” Thẩm Thiên Dục đưa tay lau đi nước mắt của cô lại phát hiện nó không cách nào ngừng được… Hỏng bét, đúng là chữa ngựa lành thành ngựa què mà.

“Chị vẫn cảm thấy em rất lệ thuộc vào chị nhưng thật ra thì ngược lại, chị không bỏ em được. Vừa nghĩ tới phải rời khỏi nhà, không thấy được em, lòng của chị rất là đau.”

“Đứa ngốc.”

“… Thẩm Thiên Dục.” Thẩm Thiên Vi hít hít chóp mũi, “Không thể nói chị mình là đứa ngốc.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận