Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chưa đến một giây, người đằng trước bỗng dưng dừng bước, xoay người, gương mặt nhỏ nhắn y hệt búp bê có chút lo lắng, cô dùng đôi mắt to của mình quan sát hắn, giọng nói cũng bỗng dưng nhu hòa xuống “Dạ dày rất đau sao?”

“Ừ.” Thẩm Thiên Dục cắn môi mỏng, gật đầu một cái, hắn làm bộ như một đứa trẻ yếu ớt.

“Chị đi mua chút thức ăn, em ở đây chờ chị.”

Nhanh tay bắt lấy Thẩm Thiên Vi, Thẩm Thiên Dục hơi làm nũng nói “Vậy Vi Vi không được giận tôi nữa.”

Hiện tại Thẩm Thiên Vi đâu có rãnh rỗi giận hắn. Nghe hắn nói đau dạ dày, cô liền hoảng sợ: “Đừng có quậy nữa! Chị sẽ nhanh chóng quay về.”

“Không cần.” Hắn cầm tay cô giãy giũa “Trừ phi Vi Vi không giận tôi nữa.”

“Thiên tài cũng biết lợi dụng quá ha” Thẩm Thiên Vi tức giận nói.

“… Vi Vi quả nhiên là đang tức giận.” Thẩm Thiên Dục bất đắc dĩ bĩu môi.

Một lúc sau, Thẩm Thiên Vi mới xoay người ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Chẳng lẽ nói với chị em là thiên tài rất khó sao? Đột nhiên sự thật đặt ở trước mắt, chị không biết phải làm sao đối mặt với nó… Chị cảm thấy ở trước mặt em chị thật ngu ngốc.”

Thẩm Thiên Dục nghiêm túc nhìn cô, hỏi: “Trả lời tôi một vấn đề.”

“Hả, vấn đề gì?”

“Đối với Vi Vi mà nói, tôi là thiên tài quan trọng như vậy sao? Hay tôi là Thẩm Thiên Dục mới quan trọng?”

“Dĩ nhiên…” Thẩm Thiên Vi đang muốn trả lời thì cô trợn to mắt, cứng họng. Trong phút chốc, cô đã hiểu ý tứ của hắn. Hắn có phải là thiên tài hay không đối với cô mà nói đúng là không quan trọng. Cô chỉ biết hắn là Thiên Dục, là em trai mà cô yêu quý nhất.

Biết nút thắt trong lòng cô đã được mở, Thẩm Thiên Dục mới ngoan ngoãn nói “Tôi biết, mặc kệ đối với người ngoài tôi là thần thánh như thế nào nhưng đối với Vi Vi mà nói đều không quan trọng, không phải sao? Vi Vi vẫn sẽ thương yêu tôi như cũ, cho nên tôi không cần thiết phải nói cho Vi Vi biết tôi là một thiên tài… Nếu nói ra mới là chuyện buồn cười!”

Thẩm Thiên Vi thở dài, xoa xoa mái tóc đen của hắn: “Đúng rồi, nhưng em cũng đánh giá quá cao năng lực chịu đựng của trái tim chị”

“Trái tim của Vi Vi cùng trái tim của tôi đều là cốt thép, mẹ nói như vậy đấy.” Thẩm Thiên Dục trêu ghẹo.

“Nói bậy.” Thẩm Thiên Vi bật cười lúc này mới phát hiện ra từ khi nhập học tới bây giờ đây là lần đầu tiên cô cảm thấy vui vẻ như vậy. Cô vỗ vào ngực hắn, hỏi: “Vậy tại sao em chịu công khai bí mật này? Hay là em muốn chạy tới đây dọa mọi người?”

Thẩm Thiên Dục nhìn cô, đôi mắt đen tràn ngập vẻ nghiêm túc khiến thân nhiệt Thẩm Thiên Vi đột nhiên tăng cao. Cái loại cảm giác này làm cho tim cô đập không đúng nhịp “Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?”

“Bởi vì Vi Vi.”

“Chị?”

“Vi Vi không thể nào rời xa tôi được, khi đó Vi Vi sẽ nhớ tôi, không nhìn thấy tôi Vi Vi sẽ khóc.” (Nguyệt: anh này tự tin gớm)

Thẩm Thiên Vi há hốc miệng, cô có chút kinh ngạc, cảm động đến nói không nên lời… Thì ra hắn làm tất cả mọi chuyện đều là vì cô! Nụ cười từng chút từng chút một gợi lên trên khóe miệng. Thẩm Thiên Vi với ánh mắt chu đáo, tiến lên vòng chắc hông của hắn, mấy ngày liên tiếp nhớ nhung vào thời khắc này cô đã không còn kiềm chế được mình: “Thiên Dục, chị rất nhớ em.”

Gió thổi lướt qua mái tóc của cô, Thẩm Thiên Vi khẽ vuốt gương mặt của hắn, nụ cười hiền hòa hiện trên gương mặt Thẩm Thiên Dục.

“Tôi cũng vậy, rất nhớ Vi Vi.”

Gần đây, cùng với truyền thuyết “Thiên tài” thần kì, Thẩm Thiên Dục lại có thêm một danh hiệu mới, rất phong cách, gọi là “Nháy mắt giết người”! Ý tứ cũng rất đơn giản, chỉ cần gặp qua hắn một lần, sẽ trong nháy mắt bị vẻ đẹp tuyệt mỹ cùng phong cách ưu nhã của hắn giết chết trong nháy mắt. Không ai là không thuần phục hắn.

Theo lý mà nói, Thẩm Thiên Dục mười sáu tuổi không thể nào đánh bại bao nhiêu đàn anh đẹp trai trong trường, đoạt hạng nhất trong cuộc thi “Bạn muốn cùng nam sinh nào trải qua lễ giáng sinh này” do nữ sinh toàn trường bỏ phiếu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận