Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nhìn đồng hồ đeo tay, đã mười một giờ, Thẩm Thiên Vi khẽ nâng đầu nhìn về phía Thanh Trạm, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Em thật sự có thể đi trước sao?” Nói thật, lòng của cô đã sớm không ở nơi này rồi.

“Không nên hỏi anh, hỏi trái tim của em đó! Có phải em có một số việc muốn làm không?” Thanh Trạm nhíu mày khích lệ.

“Em biết rồi! Tối nay rất xin lỗi anh, vậy em đi trước…” Thẩm Thiên Vi nói xong liền túm lấy áo khoác vọt tới ven đường cản xe taxi lại.

Nhìn xe taxi rời đi, Thanh Trạm luồn tay vào túi quần, hắn thở dài cười cười. Thật là một cô gái đáng yêu… Nhưng rất rõ ràng, trong lòng cô đã có người khác cũng không còn chỗ cho bất kỳ ai.

Chỉ là, chính cô cũng không biết điều đó.

Thẩm Thiên Vi đứng trước cửa chính thở hổn hển, tay run run móc chìa khóa ra.

Bây giờ cô chỉ muốn mau chóng về nhà, nhìn thấy hắn.

Đêm giáng sinh qua nhanh quá, cô muốn trước khi đến mười hai giờ có thể tặng quà cho Thiên Dục!

“Cạch” Tiếng cửa mở ra, phòng vừa tối vừa lạnh làm cho Thẩm Thiên Vi bỗng nhiên sửng sốt ngây người đứng tại chỗ. Trong lòng cô có chút sợ hãi lên tiếng: “Thiên Dục, em có ở nhà không?”

Không có người trả lời cô, giống như không có ai ở nhà.

Lòng ngực cô căng lên, đả kích này làm Thẩm Thiên Vi có chút lảo đảo muốn ngã, lòng của cô gần như rơi xuống đáy vực sâu.

Nhưng ngay lúc này, một bóng đen chợt vụt qua nhanh đến nỗi làm cô không kịp phản ứng. Cửa chính ở phía sau cô liền bị đóng lại một cách thô bạo còn cô thì bị ôm vào một lồng ngực ấm áp. Ôm chặt đến nỗi làm cô phát đau. Lưng của cô thì chống lên cửa chính.

Hơi thở nóng rực bá đạo tới gần, đôi môi nóng bỏng không cho Thẩm Thiên Vi bất kỳ cơ hội nào hung hăng đặt lên môi cô… Đầu óc Thẩm Thiên Vi “choang” một tiếng, trong nháy mắt hoàn toàn chết lặng.

Lúc đầu, môi của cô chỉ là bị hắn dùng sức mút, ma sát, tiếp theo không hề phòng bị răng cô liền dễ dàng bị cạy mở. Hắn tiến quân thần tốc, môi lưỡi cực nóng tùy ý ở trong miệng cô càn quét, cuồn cuộn quấn lấy lưỡi của cô mập mờ quấn quít giống như là muốn một ngụm nuốt cô vào bụng…

Nụ hôn mỗi lúc một sâu hơn. Người đè lên người cô dường như cảm thấy còn chưa đủ cho nên càng dùng lực đè ép cô xuống. Phía sau cô là cánh cửa lạnh lẽo mà lồng ngực của người trước mặt nóng bỏng kiên cố vây chặt cô. Một khắc kia, toàn thân cô như bị đóng băng, cô biết rõ ràng những gì đang xảy ra nhưng chỉ có thể nhìn mình trầm luân vào. Thẩm Thiên Vi cảm thấy mình bị cắn nuốt…

Giống như trải qua một thế kỷ, Thẩm Thiên Vi mới được người phía trên từ từ buông ra.

Nghe cô kịch liệt thở dốc, hắn mới ở bên tai cô nhẹ nhàng cất lên thanh âm mê dại trí mạng nhất.

“Hẹn hò vui không? Thẩm Thiên Vi.”

Một câu nói đơn giản lại có thể khiến đầu óc trống rỗng của cô đã sớm rời khỏi thế giới này từ từ quay lại.

Trong bóng tối đưa tay cũng không thấy được năm ngón. Cô nghe được tiếng tim mình đập liên hồi như trống đánh.

Nếu như không phải là trên môi khẽ tê dại đau đớn còn có hơi thở nóng rực chân thực như thế của người trước mặt thì hẳn cô sẽ cho rằng mình đang nằm mộng, lễ Noel “Alice’s Adventures in Wonderland”.

Thẩm Thiên Vi giật mình ngẩng đầu, có chút mờ mịt chần chờ vươn tay ra muốn biết người trước mặt có tồn tại hay không? Vậy mà, đang lúc đầu ngón tay chưa kịp chạm đến trong nháy máy cô khiếp sợ rụt tay lại, hít vào thở ra một hơi, lên tiếng hỏi “Thiên Dục?”

Nhìn cô sợ hãi như một con thỏ trắng nhỏ. Trong bóng tối, Thẩm Thiên Dục nâng lên nụ cười gian xảo… Hắn không hề che giấu ý tứ của mình, giọng nói hấp dẫn chân thật từ bên môi bật ra: “Là anh.”

Thẩm Thiên Vi trợn to hai mắt, hàm răng vừa dùng lực liền nếm thấy mùi máu tanh trong miệng. Toàn thân cô run rẩy, muốn động đậy nhưng lại cứng ngắc không nhúc nhích được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận