Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù đau khổ đi nữa nhưng cô vẫn yêu hắn. Nếu như không nhìn thấy hắn, ngược lại mới là sống không bằng chết! Nhưng cùng hắn ở chung một chỗ, cô lại cảm thấy rất khó khăn, bởi vì sợ bị mọi người phát hiện.

Năm 3 ĐH, càng có nhiều lời đồn ra thổi vào.

Thẩm Thiên Dục vẫn mắt điếc tai ngơ như cũ, hắn chỉ thích ở bên cạnh cô, dùng hết tất cả biện pháp yêu cô, khiến cô vui vẻ, dù sao chỉ cần cô ở đây, hắn đã cảm thấy rất hài lòng!

Thẩm Thiên Vi dần dần trở nên cô độc, không chỉ xa cách bạn bè mà ngay cả Thanh Trạm, cô cũng trốn tránh không gặp.

Cô sợ sẽ nghe những lời đồn đại kia, sợ bạn bè ân cần hỏi thăm, cũng sợ sự tồn tại của Thanh Trạm sẽ mang đến cho Thiên Dục sự kích thích hoặc tổn thương! Cô không biết nên làm gì? Hơn nữa khi xa cách mọi người, cô càng thêm lệ thuộc vào Thiên Dục… Rõ ràng đã tự nói với mình, việc này là không đúng! Nhưng lòng cô đã thuộc về Thiên Dục mất rồi.

Cô có khổ sở cũng có ít kỷ.

Ngoài miệng thì cô nói nói không muốn hắn, nhưng hành động lại không như thế, chỉ có thể mặc cho hắn cần thì cứ lấy, rõ ràng thương hắn, lại càng sợ ánh mắt người ngoài, cô kiên quyết không chịu thừa nhận tình cảm của mình, tìm mọi lý do để trốn tránh.

Thân thể của cô mệt mỏi quá, lòng càng đau hơn!

Vậy mà, đang lúc rối rắm này, Thẩm Thiên Vi vẫn chưa có sự lựa chọn thích hợp… Trời cao lại một lần nữa đùa giỡn với cô, cho cô hi vọng nhưng thực ra cũng là cho cô một con đường tuyệt vọng.

Thẩm Thiên Vi nhận được điện thoại của ba, cô trở lại Thẩm gia. Đã có lúc cô cho là cả đời này không bao giờ có thể nhìn thấy ba ruột của mình nữa.

Nói thật, ở trong trí nhớ của cô, sớm đã quên ông ta có hình dạng như thế nào. Khi đó cô mới hai tuổi, sau khi có trí nhớ thì chỉ nhớ được sự kiện kia: ông ta bởi vì làm ăn thất bại mà đánh vợ con, thất bại lần nào đánh lần đó, đến một lần đánh chết vợ mình vì vậy bị lãnh án tù chung thân.

Sau đó con gái của ông ta, được ba cô, cũng chính là Thẩm Tư Kiều nhận nuôi, từ đó trải qua cuộc sống an nhàn hạnh phúc.

Tại sao muốn cô gặp lại người này? Cô không hiểu… Cô cho là, mình cùng người này đã không còn bất kỳ quan hệ nào.

Hận ông ta sao? Một chút cảm giác cũng không có, dù sao cũng đã quá lâu rồi, muốn cũng không thể nào làm được, nhất là, khi thấy ông ta gầy đến độ giống như chỉ còn da bọc xương, còn bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn cô, cô càng không thể nào hận nổi.

Thẩm Thiên Vi im lặng ngồi trên ghế sa lon, An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều ngồi bên cạnh cô, cùng cô đối mặt với người thân hoàn toàn xa lạ này.

Dụ Thái mở to miệng muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, chỉ thấy nước mắt rời đầy trên mặt ông, làm cho người ta có chút không nhẫn tâm.

Cuối cùng, cũng là Thẩm Tư Kiều mở miệng trước.

Ông nâng mắt kiếng lên, vuốt mái tóc dài của Thẩm Thiên Vi, dịu dàng nói: “Con gái à, vốn là chúng ta nên tôn trọng con, nên nghe ý kiến của con trước, xem con có muốn gặp ông ta hay không… Nhưng là, Dụ tiên sinh ở trong ngục, người ta kiểm tra được ông ta bị ung thư gan thời kỳ cuối, đã không còn sống được bao lâu cho nên ba và mẹ con cũng cảm thấy con nên gặp ông ta một lần.”

An Vịnh Tâm nhìn thấy ánh mắt của chồng mình, bà an ủi Thẩm Thiên Vi: “Vi Vi à, ở trong ngục, ông ta thật sự đã sám hối rồi. Mà tâm nguyện cuối cùng của ông ta chỉ là muốn tới gặp con, nhận được sự tha thứ của con… Con đã trưởng thành rồi, chúng ta không thể ép con làm bất kỳ việc gì! Nhưng mặc kệ con quyết định như thế nào, ba và mẹ cũng sẽ đứng về phía con.”

Thẩm Thiên Vi nghe xong mới giương mắt lên nhìn về phía người đang lắp bắp nhìn cô. Một lúc lâu sau, cô lặng lẽ lắc đầu một cái: “Chuyện lúc trước đã quá lâu rồi, con đã không còn nhớ rõ, cái gì hận, không hận, cũng đã không còn quan trọng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận