Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con… Khốn kiếp!” An Vịnh Tâm cắn răng nghiến lợi nói, muốn cho con trai mình một cái tát nhưng lại không muốn đau tay mình. Bà cực kỳ tức giận nhưng lại bình tĩnh khác thường nói: “Mẹ với ba con chưa bao giờ trông nom chuyện con muốn làm, cho dù biết con làm những việc gì cũng tin tưởng con sẽ xử lý tốt, nhưng bây giờ tình huống thế này, làm sao chúng ta có thể yên tâm về con đây?”.

“Con biết con đang làm gì.” Hắn không có mạnh miệng, chỉ là nhẹ giọng đáp lại.

“Con biết cái rắm gì!” An Vịnh Tâm giận dữ, rồi lại không dám nói chuyện lớn tiếng, sợ đánh thức Thẩm Thiên Vi “Đừng tưởng rằng con là thiên tài IQ 200 thì cái gì cũng làm được, đối với “Tình yêu” con hiểu được bao nhiêu? Con cho rằng ép buộc con bé đồng ý tình cảm của con, ở bên cạnh con, sẽ không có vấn đề gì sao? Mẹ cho con biết, con chỉ sẽ bức tử con bé thôi!”

“Sẽ không có chuyện đó xảy ra!” Thẩm Thiên Dục nhíu mày, một sự khó chịu đánh úp tới hắn.

“Sẽ không? Con có can đảm thử một lần không?” An Vịnh Tâm hừ lạnh “Mẹ là người từng trải, chỉ là muốn nhắc nhở con mà thôi, gấp gáp quá mức, thường chỉ đem đến kết quả hoàn toàn ngược lại! Nếu như con thật sự muốn tốt cho nó, nên bàn bạc kỹ hơn, nhẫn nại hơn, để cho con bé tự mình từ từ suy nghĩ! Thẩm Thiên Dục, mẹ chỉ nói tới đây, tự giải quyết cho tốt đi!” An Vịnh Tâm nói xong liền rời khỏi phòng.

Còn Thẩm Thiên Dục thì ngồi xuống bên giường cô, một thân một mình, mở ra tình yêu đau đớn trong lòng… Như vậy là từ trước đến nay, tất cả khổ sở là một mình cô ấy gánh chịu sao? Cô trốn tránh hắn, không thừa nhận tình cảm của hắn, hắn cũng truy đuổi thật vất vả, vô cùng vất vả! Có lẽ mẹ nói không sai, hắn thật sự quá ép cô, không cho cô thời gian để suy nghĩ.

Vì vậy hắn cần phải buông tay sao? Hắn thật sự không làm được…

Thẩm Thiên Vi, anh nên làm sao với em đây? Lần này, đến phiên em tới dạy anh, có được không?

Khi sức khỏe Thẩm Thiên Vi hồi phục, cô trở lại trường học. Lúc này, Thẩm Thiên Dục phát hiện cô hoàn toàn thay đổi.

Nếu như nói trước kia, cô chỉ là trốn tránh, làm bộ như không thừa nhận. Thì bây giờ, cô hoàn toàn cự tuyệt, như đinh chém sắt, vạch rõ giới hạn với hắn!

Ở lần thất bại thứ một trăm lẻ, Thẩm Thiên Dục quyết định đợi ở nhà trọ của cô. Cuối cùng hắn cũng chờ được cô.

Thẩm Thiên Vi mệt mỏi kháng cự đẩy cánh tay hắn ra: “Thiên Dục, buông tay! Buổi chiều chị còn có tiết học, có chuyện gì thì tối về nhà rồi nói.”

“Anh chịu đủ rồi.” Hô hấp của Thẩm Thiên Dục có chút nặng nề “Không cần tìm thêm lý do để tránh mặt anh! Em căn bản là không muốn nói chuyện với anh, mặc kệ ở nơi nào hoặc lúc nào cũng vậy, không phải sao?”

Thẩm Thiên Vi ngước mắt nhìn hắn, cố gắng hết sức giấu giếm tâm trạng của mình, cô hít sâu một hơi: “Em đã biết, vậy thì cần gì dây dưa nữa? Đúng, chị không muốn nói chuyện với em, ở nơi nào, vào lúc nào cũng vậy.”

“Thẩm Thiên Vi! Em rốt cuộc muốn cái gì?” Hắn thật sự chịu đủ rồi, tại sao cô không muốn gặp hắn?

“Cái gì chị cũng không muốn!” Cô cắn môi, quật cường nhìn hắn: “Giống như chưa từng có bắt đầu, chúng ta đến đây là kết thúc!”

“Cái gì gọi là “Đến đây là kết thúc”? Cái gì gọi là “Giống như chưa từng có bắt đầu”?” Thẩm Thiên Dục bị cô lạnh nhạt, hắn vô cùng tức giận. Hắn nghĩ, toàn thế giới này chắc chỉ có một mình Thẩm Thiên Vi mới có thể khiến hắn không còn là “thiên tài” Thẩm Thiên Dục nữa rồi.

“Ý tứ ngay trên mặt chữ!” Thẩm Thiên Vi nắm chặc quả đấm, không cho phép mình yếu đuối! Không sai, cô đã nghĩ thông suốt, quyết định muốn chém đứt đoạn mối quan hệ loạn luân giữa cô và hắn “Chị đã nói vô số lần rồi, chúng ta là chị em, chúng ta không thể tiếp tục sai lầm này.”

“Sai lầm? Em cho là tất cả đều là sai lầm? Anh chỉ là yêu em, như vậy cũng có lỗi sao?” Thẩm Thiên Dục nâng cao giọng nói ép hỏi, nhẫn nại của hắn đã đạt đến cực hạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận