Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Thiên Vi nhìn bọn họ cãi vả, cười trừ.

Trên thế giới này, người cô hâm mộ nhất chỉ có ba, mẹ! Nhiều năm như thế, bọn họ vẫn ân ái như cũ, năm tháng căn bản không có ảnh hưởng đến tình cảm của họ.

“Đừng nói nữa… Máy bay đã tới rồi, chúng ta đến cửa đi.” Thẩm Tư Kiều nhắc nhở.

Thế là ba người đi về phía cửa ra vào chờ đợi.

Thẩm Thiên Vi rất tỉnh táo, càng đến gần cửa ra vào, tay chân cô lại càng lạnh.

Thật ra thì, cô có thể không cần đến, cô không cần hành hạ mình như thế, nhưng mà, cô lại vui vẻ chịu đựng, coi như là bị hành hạ từng chút một đến khi không còn sức lực, cô cũng không hề nói một câu oán hận!

Cô muốn gặp hắn! Cho dù gặp phải cảnh tượng như thế nào, cô đều muốn gặp hắn! Không phải là cô điên, cô chỉ là vì muốn thấy hắn.

Máy bay hạ cánh rất nhanh, từng đợt từng đợt người từ cửa ra vào đi ra.

An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều cũng không có biểu hiện quá kích động, nhưng từ hành động bọn họ chăm chú lắng nghe cũng có thể thấy được, bọn họ rất là nóng lòng, bọn họ rất yêu quý con trai mình, vừa ra nước ngoài chính là bảy năm… Bảy năm, không tính là thời gian quá dài, nhưng đối với với bọn họ mà nói, cũng là sự chờ đợi bảy năm trời.

Con mắt của Thẩm Thiên Vi chăm chú khóa trên cánh cửa kia, trái tim nhảy từng trận đau nhói; trong lúc này, cô lại sợ.

Đang lúc cô tính toán có nên đào binh hay không thì một bóng dáng quen thuộc bước ra từ cửa ra vào, giống như một loại nam châm hút lấy cô, nước mắt chợt từ khóe mắt cô chảy xuống…

Là hắn, hắn thật sự đã trở lại!

Bảy năm rồi, hắn đã thay đổi, cho dù cô quen thuộc hắn như thế nào, liếc mắt một cái liền nhận ra nhưng cũng không thể không thừa nhận, hắn không bao giờ là Thẩm Thiên Dục gầy yếu của bảy năm trước nữa … Hắn thật cao lớn, thân thể cao to trong cái áo màu trắng có vẻ ưu nhã mê người, quần tây màu xám tro nhạt càng làm hai chân thon dài của hắn càng thêm có lực; mà khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết lại không thay đổi, càng có nhiều mỵ lực của đàn ông hơn trước, môi mỏng hiện lên nụ cười dịu dàng như nước, cực kỳ mê hoặc.

Thẩm Thiên Dục đã trưởng thành, hắn đã là một người đàn ông chân chính cũng là lúc cô đưa tay cũng không chạm tới người đàn ông này!

“Thiên Dục!” Vào giây đầu tiên Thẩm Thiên Dục bước ra cửa An Vịnh Tâm liền nhận ra hắn, nhìn hắn từng bước từng bước đến gần, bà đột nhiên khóc rống lên như trẻ con! Lúc bà có thể bắt được hắn thì bà đưa tay ra ôm lấy hắn khóc lớn “Cái tên tiểu tử khốn kiếp này, vừa đi là nhiều năm như thế, e-mail cũng không viết được mấy cái! Con cho là người làm mẹ này đã chết rồi sao?”

Thẩm Thiên Dục bất đắc dĩ ngó ngó ba mình, mặc cho An Vịnh Tâm ôm hắn khóc thút thít, “Đang ở chỗ đông người mà mẹ làm như thế thì thật mất mặt! Còn nữa, hôm nay con mặc áo trắng, đừng có làm dơ.”

“Con nói gì!” An Vịnh Tâm ngẩng mặt lên, tức giận vỗ vào mặt hắn một cái “Cẩn thận mẹ thu phục con.”

Thẩm Thiên Dục lắc đầu một cái cười lên, sau đó mới thay An Vịnh Tâm lau sạch nước mắt, trong tròng mắt đen hiện lên vẻ xúc động hiếm gặp, nhẹ nói: “Mẹ.” Rồi lại quay đầu nhìn về phía Thẩm Tư Kiều, “Ba.”

Cuối cùng, hắn chuyển sang nhìn Thẩm Thiên Vi đang ngây ngốc ở một bên, lộ ra một nụ cười êm ái: “Chị hai.”

Chị hai.

Thẩm Thiên Vi co rúm một cái, cô từ trong mộng hoàn toàn tỉnh lại! Cô muốn nở một nụ cười lại phát hiện khó như lên trời…”Chị hai”, hai chữ này cô đã từng dùng mọi biện pháp để khiến hắn gọi nhưng sao bây giờ nó giống như một con đao, làm lòng cô máu chảy thành sông.

Cô vĩnh viễn không quên được bảy năm trước, hắn bị tai nạn giao thông, sau khi tỉnh lại câu đầu tiên nói với cô là “Chị hai”. Hai chữ kia, thiếu chút nữa làm cô nổi điên, quả thật sống không bằng chết!

Bình luận (0)

Để lại bình luận