Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiên sinh, cái đó… Hai người rốt cuộc là có quan hệ gì? Cậu thật sự là em trai của cô ấy sao?” Nhân viên phục vụ nhìn tình huống trước mắt, có chút kinh ngạc sờ sờ đầu, rất sợ mình sẽ vô tình làm hại người phụ nữ này.

“Đã nói hắn không phải là em trai của tôi!” Thẩm Thiên Vi tức giận hướng về phía nhân viên phục vụ rống to, nước mắt càng tuôn ra dữ dội, cô bá đạo mà ngoan cường mở hí mắt đẹp: “Hắn không phải là em trai của tôi! Cậu không được, nấc… nói hắn là em trai của tôi, nói nữa tôi sẽ không để yên cho cậu!”

“Vậy hắn…” nhân viên phục vụ quẫn bách.

“Hắn là người yêu của tôi! Hắn là của một mình tôi!” Thẩm Thiên Vi bĩu môi “Oa” một tiếng liền khóc lớn khiến nhân viên phục vụ càng thêm cảm thấy đau đầu. Thẩm Thiên Dục vẫn ôm cô trong tay không nói gì, tròng mắt đen của hắn trở nên tĩnh mịch mà nóng bỏng. Dục vọng bị đè nén trong lòng trong suốt bảy năm qua nhanh chóng bộc phát.

Cô rốt cuộc là vì say nên nói bậy hay vì say mới dám nói ra lời thật lòng? Cô có biết không? Cô nói ra những lời này mà không nghĩ đến hậu quả sao? Cô có biết không… Bao nhiêu năm qua hắn rất muốn nghe những lời nói này, muốn đến nỗi máu trong thân thể đều chảy ngược lại.

Nhân viên phục vụ ngây ngốc đứng tại chỗ, Thẩm Thiên Dục ôm cô lên xe, sau đó trong đêm tối yên tĩnh, nghênh ngang rời đi.

“Ưm!”

Thẩm Thiên Vi rên lên một tiếng, nhanh chóng bị mang vào nhà trọ, cô bị chế ngự trên mặt tường lạnh lẽo, một giây tiếp theo, môi đỏ mọng liền bị một thứ gì đó bá đạo chặn lại, hôn đến trời long đất lở.

Hô hấp của hắn nóng bỏng chiếm đoạt tất cả hơi thở của cô, lưỡi dài đẩy ra hàm răng, linh xảo nâng lên cái lưỡi của cô cùng nhau nhảy múa. Hắn nếm mùi vị của rượu còn lưu lại trong miệng cô càng thêm kích thích dục vọng mãnh liệt trong người.

Thẩm Thiên Vi giãy dụa thân thể, nhưng dường như cô biết được người trước mắt là ai… Hơi thở của hắn làm xáo động lòng cô, Thẩm Thiên Vi đưa tay vòng chắc cổ hắn, đói khát theo sát hắn cùng nhau chìm sâu hơn vào nụ hôn này, phóng túng chính mình.

Không biết nụ hôn này diễn ra bao lâu, Thẩm Thiên Dục chỉ cảm giác môi mình khẽ tê dại, hắn thở hổn hển rời đi môi cô, cái trán chống trên người Thẩm Thiên Vi, giọng nói khàn khàn mê người mà khêu gợi hỏi: “Anh là ai? Thẩm Thiên Vi, nói cho anh biết, anh là ai?”

Mắt đẹp của cô mông lung mở một nửa, trong bóng tối Thẩm Thiên Vi đưa mắt nhìn đôi mắt trong trẻo lóe ra tia sáng. Trong nháy mắt, đôi mắt của cô dâng lên một hàng nước, cô si ngốc nói: “Thiên Dục, anh là Thiên Dục.”

Hắn ảo não gầm nhẹ một tiếng, mang cô đến phòng khách, giống như mãnh thú xé rách quần áo trên người cô, chui đầu vào thân hình mềm mại trắng nõn của cô ấn lên vô số nụ hôn, “Em sẽ ép anh điên mất… Không, em đã ép anh điên lên rồi!”

Thẩm Thiên Vi khó khăn kiềm chế sự giãy dụa của cơ thể, cô mặc cho hắn xé rách quần áo của mình, cởi ra cho đến khi toàn thân cô trần truồng đứng ở trước mặt hắn. Cô giống như không biết rõ tình trạng trước mắt, rồi lại giống như thật ra thì cái gì cũng hiểu, cô vội vàng lôi kéo quần áo trên người hắn, muốn gần sát hơn, cô tìm kiếm từng nơi đã từng rất quen thuộc… Nước mắt chảy xuống từng giọt, cô hôn hắn lẩm bẩm trong miệng: “Thiên Dục, Thiên Dục, Thiên Dục…”

Biết rất rõ là cô say rượu nhưng hắn tình nguyện tin tưởng tất cả những điều này đều là tình cảm chân thành cô chôn giấu trong lòng. Hắn một mực chờ đợi cô hiểu ra. Hiện tại, hắn có thể cho là cô thật sự đã nghĩ thông suốt hay không, cô không bao giờ sợ nữa cũng không bao giờ lùi bước.

“Nói cho anh nghe, em yêu anh.” Hắn vùi đầu vào phần cao vút, nhu chuyển miên nhũ giữa vú, tham lam liếm mút mùi hương thuộc về cô. Hắn cắn bầu vú trắng noãn, chậm rãi vẽ vài vòng, cuối cùng, đem hồng nhị nhạy cảm của cô ngậm vào trong miệng, thận trọng bú, mút, trêu đùa… Hắn khẽ rên một tiếng, cuối cùng cô cũng trở về trong ngực hắn. Hắn có thể tận tình, không chút kiêng kỵ nào mà yêu cô…

Bình luận (0)

Để lại bình luận