Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một hồi run rẩy, Thẩm Thiên Vi bỗng chốc từ trong mộng tỉnh lại, cô mở mắt ra, phát hiện không hiểu sao tim mình đập loạn lên.

Đầu đau quá, cô lấy tay gõ gõ đầu mình, cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.

Đúng rồi… Cô mua rất nhiều rượu, đứng ở cửa hàng uống từng chai từng chai một…Cô chưa từng phóng túng mình như vậy, sau đó hình như cô say rượu, sau đó hình như thấy Thiên Dục… Sau đó… Thẩm Thiên Vi kinh ngạc mở to con mắt một lần nữa, cô nhìn trần nhà, xác định đây đúng là phòng trọ của mình.

Làm sao cô trở về đây? Tối hôm qua… Cô đột nhiên như bị sét đánh trúng, những ký ức kia lần lượt trở lại trong đầu.

Cô nhất định là đang nằm mơ, nhất định là như thế. Chỉ có trong mơ cô mới có thể thấy Thiên Dục đối với cô cực kỳ dịu dàng… n ái cô kịch liệt như vậy… Là mơ, chỉ có thể là mơ.

“Hi, em yêu!”

Một thanh âm mê người khàn khàn đột nhiên vang lên phía sau vai, Thẩm Thiên Vi bị hoảng sợ níu chặt lấy cái mền, nghiêng đầu nhìn hướng bên cạnh, lòng của cô nhanh chóng nhảy dựng lên, si ngốc nháy mắt to, nhìn người bên cạnh.

Giờ phút này tròng mắt đen của Thẩm Thiên Dục mang theo sự cưng chiều nhìn Thẩm Thiên Vi, hắn đem thân thể trần trụi của cô ôm vào trong ngực, dịu dàng hôn lên: “Vi Vi, tối hôm qua ngủ có ngon không?”

Trên người đem lại cảm giác ấm áp nói cho Thẩm Thiên Vi biết đây là hiện thực, giọng nói quen thuộc ấy đã khắc sâu vào tận xương tủy… Thẩm Thiên Vi không chớp mắt nhìn chằm chằm người trước mặt, rất sợ chỉ một cái nháy mắt hắn sẽ biến mất không thấy đâu nữa, cô cắn môi, ríu rít khóc thút thít, bỗng dưng vùi đầu vào lồng ngực kiên cố của hắn, không ngừng nỉ non: “Thiên Dục, Thiên Dục, Thiên Dục…”

“Xảy ra chuyện gì?” Hắn bật cười ôm lấy cô, vuốt mái tóc dài của cô khẽ hôn.

“Anh không được rời xa em.” Thẩm Thiên Vi vô dụng đưa tay vòng chặt hông hắn, có vẻ vô cùng yếu ớt. Thẩm Thiên Vi sợ rằng cô chỉ là đang nằm mơ… Coi như tất cả không phải thật, nhưng chỉ cần sự ấm áp trong phút chốc này là tốt rồi.

“Anh sẽ không đi.” Môi mỏng tinh xảo của hắn khẽ nhếch, hắn nghĩ, cô gái này chắc còn chưa hiểu tình huống, nếu không, phản ứng của cô sẽ không như vậy.

Không biết trải qua bao lâu, cô mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn, chần chờ, đưa tay sờ nhẹ gò má tuấn mỹ không tỳ vết: “Thiên Dục…”

“Hả?”

“Em thật sự hi vọng giấc mơ này vĩnh viễn không kết thúc.” Giấc mơ này rất đẹp, hắn giống như lúc trước vô cùng dịu dàng với cô.

Quả nhiên! Thẩm Thiên Dục thở dài, cúi đầu khẽ hôn môi cô. Giọng nói mị hoặc mê người chậm rãi vang lên: “Nhìn anh, Vi Vi, đây không phải là mộng! Anh thực sự đang ở bên cạnh em.”

“Không, đây là giấc mơ.” Thẩm Thiên Vi cố chấp trả lời, cẩn thận từng li từng tí hôn trả hắn, “Chỉ có ở trong mơ anh mới là Thiên Dục của em, mới có thể nhớ ra em, mới có thể đối với em dịu dàng như thế, mới có thể yêu em…”

“Anh thề! Từ nay về sau, không chỉ trong giấc mơ mà ngoài đời thực anh sẽ mãi mãi yêu em, đối xử với em thật dịu dàng” Giọng nói của Thẩm Thiên Dục dịu dàng như nước.

Thẩm Thiên Vi cười rất thỏa mãn, cô muốn mãi mãi ở trong giấc mơ này không bao giờ tỉnh lại. Thẩm Thiên Dục bật cười, một giây kế tiếp, hắn dùng ga giường trắng noãn bao lấy thân thể trơn bóng. Hắn ngồi dậy ôm cô đi tới sofa nhỏ gần cửa sổ ngồi xuống, “Xoạt” một tiếng, hắn mở ra một nửa rèm cửa sổ, ánh nắng sáng sớm trong nháy mắt tràn vào bên trong phòng, chói mắt đến nỗi khiến Thẩm Thiên Vi nhắm mắt lại.

Cô đột nhiên thanh tỉnh, toàn thân cũng theo đó mà cứng ngắc lại. Cô không thể tưởng tượng nổi ngẩng lên đầu, nhìn gương mặt tuấn tú, thật lâu sau đó cũng chỉ có thể không ngừng há hốc miệng.

Thẩm Thiên Dục hôn vào giữa trán cô: “Đây không phải là mơ, Vi Vi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận