Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải lỗi của em, là sai lầm của anh.” Thẩm Thiên Dục đau lòng lau đi nước mắt của cô, “Nếu như không phải là anh ép em quá, không nghĩ đến tâm tình của em, em cũng sẽ không kháng cự như thế! Anh vẫn cho là, chỉ cần em yêu anh, vậy thì sẽ không có vấn đề gì, thì ra đó chỉ là sự ít kỉ của anh! Vi Vi, hãy để anh yêu thương em nhiều hơn trước kia… Đồng ý với anh, cũng đừng khóc nữa, được không?”

Nhưng cô chính là không nhịn được!

Nhưng ít ra, cô biết, nước mắt bây giờ không phải là khổ sở, tuyệt vọng, mà là hạnh phúc!

Hắn không có quên cô, hắn không có… Ông trời, đây là điều tuyệt vời nhất mà cô có được trong đời này.

“Không phải vậy.” Thẩm Thiên Vi muốn kiềm nén tâm trạng của bản thân nhưng vẫn khóc sụt sùi, cô nằm trong ngực Thẩm Thiên Dục, si ngốc nói: “Từ nhỏ, em liền nhận ra là mình rất yêu thương anh, mặc kệ anh gây nên lỗi lầm gì em vẫn luôn cưng chiều, bảo vệ anh! Khi đó em quả thật là một chị gái ít kỷ, ba mẹ yêu thương em nhưng em chỉ cần anh là đã thấy rất hạnh phúc! Sau đó, cảm giác của em đối với anh thay đổi, em cũng không dám thừa nhận rồi còn lừa gạt trái tim của mình, sợ hãi bị anh phát hiện… Sợ nếu như anh phát hiện em không phải là chị gái của anh, thì ngay cả phần tình cảm ít kỷ này em cũng không có được! Nhưng kết quả vẫn là không giấu được, bởi vì anh nói cho em biết, anh cũng là yêu em… Nhưng em rất sợ, sợ phần tình cảm này sẽ thay đổi, sợ mình sẽ bị tổn thương! Em thật ghê tởm, thật yếu đuối, có phải không? Nhưng anh vẫn một mực cưng chiều em, yêu em, bảo vệ em…Lá gan của em rất nhỏ nên cứ mặc cho anh tùy ý hành động, thật ra anh cái gì cũng biết…”

“Không nên nói nữa.” Hắn ôm chặt cô, muốn tiếp thêm sức mạnh cho cô.

“Không, em muốn nói!” Nước mắt của cô im lặng ướt đẫm lồng ngực trần trụi của hắn, cô nhất định phải thừa dịp này đem toàn bộ những lời muốn nói nói ra: “Anh yêu em rất cuồng nhiệt còn em thì vẫn cứ u mê, không muốn ra ngoài ánh sáng! Anh vô số lần nói em không nên suy nghĩ bậy bạ, chỉ cần yêu anh là đủ nhưng mà em lại cố chấp. Em chính là ngu ngốc không chịu hiểu cho nên hại anh bị thương… Nếu như em sớm nghĩ thông suốt, chúng ta sẽ không hành hạ nhau lâu thế này, thậm chí là chia cách bảy năm! Đây tất cả đều là em tự chuốc lấy, phải dùng bảy năm mới có thể hiểu đạo lý đơn giản này! Ô ô… Thiên Dục, em không sợ, cũng không trốn tránh nữa. Coi như toàn thế giới đều nói việc này là không đúng, em cũng muốn yêu anh, ở cạnh anh!”

Thật vất vả mới biết được thì ra hắn không có mất trí nhớ, vẫn yêu cô như xưa! Cô làm sao có thể trốn tránh hắn nữa chứ.

“Vi Vi, nói lại lần nữa…” Thẩm Thiên Dục vô địch thiên hạ cũng vì khẩn trương mà run rẩy.

“Em không sợ, không bao giờ trốn tránh nữa… Em muốn yêu anh!” Cô khóc thút thít la to, ngẩng đầu lên, đưa tay kéo hắn xuống, chủ động đem môi đỏ mọng dán lên môi hắn.

Thật tốt, tất cả đều không phải là mơ, ông trời đã đem Thiên Dục của cô trở lại!

Cho nên cô phải kiên cường, quyết không lùi bước.

Nếu như mất đi hắn một lần nữa, cô nhất định không có dũng khí đối mặt với cuộc sống này.

Mười ngón tay đan vào nhau, Thẩm Thiên Vi và Thẩm Thiên Dục cứ đứng tựa vào nhau như thế nhìn ra thế giới bên ngoài.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào vườn hoa tường vi, ở nơi đó có một đôi nam nữ đang quấn quýt lấy nhau.

Thẩm Thiên Vi nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, nụ cười từ bên môi tràn ra.

Thiên Dục của cô, người đàn ông cô yêu nhất.

Cô không nhớ rõ đã bao lâu rồi cô không thể cười thoải mái như vậy? Một nụ cười thật lòng, không miễn cưỡng, không khổ sở, phát ra từ trong đáy lòng, cô cảm thấy rất hạnh phúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận