Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người thành đạt
Phòng làm việc gần đây được hưởng phúc từ Yến Thành, mỗi ngày đều được ăn bánh kem các vị, những chiếc bánh kem nhỏ vị khác nhau. Người này lạ thật, bản thân không thích ăn đồ ngọt, mua về xong chụp hình đăng lên vòng bạn bè rồi cho người khác ăn.

Chọc cho Đồng Tổng hôm nay sang đây họp cũng tò mò hỏi vài câu:”Bánh kem nhìn qua ăn rất ngon, mua ở đâu?”

Chờ tới khi tan tầm, lấy lí do lãnh đạo muốn mua bánh kem.

Yến Thành chưa nói gì, cô tùy ý bỏ lại xe. Quen thuộc thành thạo ngồi vào ghế phụ, nhìn qua mặt anh không mấy vui vẻ.

Đồng Nhu chỉ coi như không nhìn thấy.

“Giữa tháng này hạng mục sẽ kết thúc.”

“Ừm”

Cô ta gác khuỷu tay lên cửa sổ, ngón tay tinh xảo sờ sờ giữa chân mày, có vẻ chịu thua. Nghe thấy câu trả lời lãnh đạm của anh, giống như hơi nóng rót vào.

Từ trước cô ta ỷ vào việc kề cận sinh tình, tự nhiên nhàn nhã tâm thái muốn câu cá lớn. Chỉ là mồi câu đã thả rất nhiều lần, đều không thấy có người tình nguyện cắn đâu. Cô ta từ trước tới nay đều ngồi ở vị trí cao, nhiều người hầu hạ lấy lòng, đấu đá tới xương cũng cứng, tính hiếu thắng đã bị đả kích.

Nhưng không giống như những cô gái bình thường, dụ dỗ đều không có tiếng động.

“Cậu cũng thích ăn bánh kem à?”

“Gần như vậy.”

“Hồng nhung tơ?”

“Bạn gái rất thích.”

Đồng nhu liếc mắt nhìn anh: “Không thử qua vị khác, làm sao biết chính mình rốt cuộc thích cái gì”.

Yến Thành nhìn thẳng phía trước, im lặng chống đỡ.

Yến Thành nói: “Chỉ có người chưa có quyết định, mới có thể mù quáng nếm thử”.

Đồng nhu sửng sốt.

Đèn xanh sáng lên, anh hất bàn tay kia ra, đạp chân ga.

“Nhà cậu không phải hướng này mà?” . Bạn cô tò mò hỏi.

Mặt Giang Ý Miên không đổi sắc nói:

“Tôi cảm thấy bánh kem hôm qua rất ngon, muốn mua một cái mang về ăn”. Nói xong còn chớp chớp mắt: “Cậu muốn đi cùng không?”

“A… Không được, đêm nay tôi còn muốn cùng đám người kia uống rượu, vậy tôi đi trước nhé”.

Vẫy vẫy tay chào tạm biệt bạn bè, Giang Ý Miên lấy mp3 từ trong túi ra, cắm vào bắt đầu nghe nhạc. Chọn bài nhạc lướt đi lướt lại vẫn ấn bài : 《Candlelight》.

Trong lòng đang mê mang, luôn có hi vọng như ngày đó, tựa như cô cảm thấy rằng anh đang lên sân khấu hát bài hát này.

Đôi tay cô cắm ở trong túi áo khoác, thấy một chiếc xe quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn dừng trước cửa tiệm bánh, bước chân tự giác dừng lại. Bàn tay nắm chặt lại trong vô thức, làm miếng vải dệt trong tay nhăn nhúm cho tới khi tim đập bình tĩnh trở lại.

Cảm giác giống như làm đổ lọ muối, sợ ba nói mà nói không nên lời.

Bên ghế phụ có một người phụ nữ mặc váy đỏ bước ra, trời lạnh như vậy mà cô ta không bận tâm chút nào, đế giày của Valentino toát ra một vẻ cao cấp, trên vai là chiếc khăn Fendi khoác hờ, thần sắc không khỏe tương phản với đồ cô ta đang mặc.

Giang Ý Miên trí nhớ không kém. Cô đã gặp qua người này, đó là lần thi thử đã chuồn ra ngoài ăn cơm. Giác quan thứ sáu của cô cũng rất tốt, có thể đoán được tin nhắn đêm trước được gửi đến.

Bởi vì…chỉ cần liếc mắt qua, có thể nhận thấy được giữa họ giống nhau nhưng không hợp nhau về từ trường. Đều là người đã trưởng thành, hành động rất cẩn trọng, không hợp có lẽ là hơi thở trên người họ.

Giang Ý Miên vẫn luôn cảm thấy, trên người Yến Thành có một cảm giác rất sạch sẽ. Nếu nói hương vị chắc là giống như hạt sương rơi xuống được ánh mặt trời rọi lên, đọng lên một lớp rêu xanh, cảm thấy rất thanh khiết, làm người khác không thể kháng cự. Đây không nên là ưu điểm, là phẩm chất đặc thù lại mẫn cảm ở thời đại này, đại đa số nhiều người đi tìm. Nhưng khó mà có được.

Mà trên người Đồng Nhu…ập vào mặt là khí phách, phụ nữ thành đạt có thể có đôi mắt lý trí cùng cách hành xử khác người. Mặc dù có thể đánh giá qua ba phần, có thể phát hiện thân phận của cô ta không nhỏ.

Từ trước Giang Ý Miên chưa bao giờ cảm thấy giữa cô và Yến Thành có bao nhiêu khoảng cách. Có lẽ cách yêu của anh từ trước tới nay làm người khác cảm thấy yên tâm, cũng có thể cô đã đắm chìm trong trò chơi nên cảm thấy đắc trí, tự nhận là đã đắn đo trong lòng, lại quên mình chỉ là một con kiến, ở nơi bóng dáng con người thành đạt đều không xứng.

Nếu ở trường học, người khác thấy sẽ bàn luận một câu:” Đúng là có tiền”. Mức đo lường bởi giày chơi bóng, cùng với cặp sách, trong mắt bọn họ, có phải hay không bình thường đều sẽ bị chê cười? Giang Ý Miên không biết, nhưng giờ phút này chỉ thấy bản thân mình giống như đang bị chê cười.

Đặc biệt là lúc Yến Thành phát hiện ra cô, nhẹ giọng gọi tên cô một câu, ánh mắt người phụ nữ kia quay đầu lại.

Cùng lúc đó cô quay đầu chạy trốn.

Cô ta đã thấy.

Cô nào đã quên được? lúc gặp Yến Thành cô đã bắt đầu phân tích, cũng đã nhận định được cô có sự hâm mộ và thưởng thức đối với anh, cảm thấy hai người đã tồn tại khoảng cách.

Mà lúc cô bắt đầu cảm thấy mất đi, cũng có nghĩa là người khác đang có được.

Nữ xứng muốn offline. Nàng không phải mười mấy tuổi si nữ, nam chủ đều chỉ cây dâu mà mắng cây hòe nàng còn mặt dày mày dạn không phù hợp nàng nhân thiết. Phú bà muốn cái gì nam nhân không có, nam chủ không tới cái loại tình trạng này.

Hôm qua mới nói đến khoảng cách cảm, hôm nay liền viết tới rồi.

Ngày hôm qua lậu một vấn đề, “Hải vương vì cái gì sẽ bởi vì không chiếm được nam nhân tâm mà giận dỗi”? Ngu ngốc nơi nào là bởi vì không chiếm được thiệt tình mà sinh khí a, nàng là biết đối phương là nghiêm túc mới cảm thấy phỏng tay. Nàng sinh khí cũng là khí chính mình ấu trĩ vô năng.

Nơi này sẽ không phát triển đi xuống yên tâm 8, ta chính là ngọt văn tay bút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận