Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy lần sau hãy gọi mẹ đi cùng nhé, được không?”

Miểu Miểu suy nghĩ một lúc, có phải ý của ba là mẹ cũng muốn cùng ăn với bọn họ không?

“Được ạ.” Miểu Miểu gật đầu, cô ôm lấy cổ Đới Húc, nũng nịu nói: “Nhưng con vẫn muốn ở bên ba ba nhất.”

Trong mắt con gái tràn đầy ỷ lại vào mình, tâm Đới Húc như muốn tan chảy, yết hầu lăn lộn: “Ba cũng muốn ở bên Miểu Miểu nhất.”

“Ba ba hôn hôn.” Miểu Miểu chu miệng lên, mỗi lần hôn ba đều khiến tâm tình cô tốt hơn.

“Được, ba ba hôn con.” Đới Húc đương nhiên sẽ không từ chối con gái, cúi đầu hôn lấy cô. Miểu Miểu ngoan ngoãn nhắm mắt lại, há miệng để ba ba hôn mình.

Đới Húc nâng mông cô lên để cô ngồi thoải mái ở trong lòng mình, bàn tay to ở phía sau lưng vuốt ve.

Ông không khỏi đem việc vừa rồi con gái không vui ghi tạc trên đầu Sầm San, và hôn cô bé một cách dịu dàng hơn.

“Ư ư…. ba ba…” Lông mi Miểu Miểu run lên, cô mở đôi mắt ngấn nước, lông mày nhăn lại.

“Trong lòng ngực ba ba không thoải mái chút nào.” Cô lẩm bẩm một câu, vặn vẹo thân mình.

Cô vừa cử động làm Đới Húc cứng đờ cả người, ông khàn giọng nói: “Vậy Miểu Miểu…”

Miểu Miểu chớp mắt chờ ông nói tiếp.

Đới Húc ôm chặt lấy cô.

Ông thừa nhận mình đối với con gái có chút tình cảm khác. Ông vẫn luôn khống chế cảm xúc này, muốn nó chậm một chút. Để Miểu Miểu dần dần tiếp thu ông, nhưng Đới Húc phát hiện, ông không thể chờ được nữa rồi.

Miểu Miểu bé bỏng, mau chóng lớn lên đi.

Trường *sơ trung của Miểu Miểu rất gần nhà, chỉ đi bộ mười lăm phút là tới, Đới Húc như thường lệ dẫn cô đến trước cổng trường rồi mới đi đến cửa hàng, buổi tối đúng giờ ông lại đứng đợi ở cửa rồi cùng cô về nhà.

(*Sơ trung: tương đương với cấp 2 ở Việt Nam nhưng chỉ học có 3 năm)

Sau khi lên sơ trung, Miểu Miểu bắt đầu nhổ giò, nét trẻ con trên mặt rút đi một chút, nhưng đôi mắt vẫn sạch sẽ trong trẻo như trước.

“Ba ba thật tốt, con thấy nhiều bạn học trong lớp đều tự đi về nhà. Mỗi ngày ba đều đến đón con thì có thêm phiền phức cho ba không?” Sau khi nhập học thì bắt đầu có tiết tự học buổi tối, Miểu Miểu chưa quen lắm, tối nào cũng hy vọng tan học sớm để cùng ba ba về nhà. Hơn nữa, sau khi lên sơ trung thì cô càng ít có thời gian ở chung với ba ba.

Đới Húc ước gì con gái có thể dựa dẫm vào mình: “Sao con có thể nói như vậy? Chuyện gì liên quan đến con thì đều không phải là phiền phức.”

Trong lòng Miểu Miểu cảm thấy ngọt ngào, nắm tay ba ba đi về nhà, gió đêm thổi vào mặt cảm giác thật thoải mái.

Buổi tối, Đới Húc giúp Miểu Miểu làm bài tập, khi con gái ngồi thẳng người để lấy tài liệu trên kệ sách, Đới Húc luôn chú ý đến Miểu Miểu nên đương nhiên không bỏ qua vẻ mất tự nhiên trên mặt cô.

“Miểu Miểu có thích trường này không?” Đới Húc sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì bắt đầu nói chuyện phiếm với con gái.

Miểu Miểu nghĩ một lúc, phong cảnh trường học rất tốt, giáo viên cùng bạn học cũng rất tốt, ngoại trừ việc cô không muốn đến lớp học buổi tối thì mọi thứ khác đều khá ổn.

“Con thích ạ.”

“Thích thì tốt, ba hy vọng con ở trường sẽ được vui vẻ.”

Miểu Miểu lại ngẫm một lúc rồi ngừng viết: “Nhưng mà ba ba, lúc ba học sơ trung trên người có cảm thấy đau không?”

Đới Húc cau mày, tưởng con gái ở trường bị bắt nạt nên vội vàng hỏi: “Nói cho ba biết con đau ở đâu?”

Miểu Miểu cắn môi, bàn tay đặt lên trước ngực, vô cùng tủi thân nói: “Nơi này rất đau, ba ba, có phải Miểu Miểu bị bệnh không?”

Tính tình cô đơn thuần, kiến thức về tuổi dậy thì cũng rất mơ hồ, lúc này vẻ mặt cô đáng thương nhìn Đới Húc làm ông có chút ảo não. Đới Húc nhanh chóng ôm Miểu Miểu vào lòng, nhẹ giọng nói: “Miểu Miểu không có bệnh, đây là bình thường, là dấu hiệu chứng tỏ con đã lớn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận