Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thân mình Miểu Miểu khẽ run rẩy, núm vú dưới lòng bàn tay người đàn ông dần dần cứng lên.

Hô hấp Đới Húc trở nên nặng nề, không nhịn được cúi đầu xuống. Miểu Miểu biết ý định của ông, cơ thể liền ngã ra sau, vừa ngẩng đầu lên đã bị ba ba hôn lấy, cô há miệng tùy ý đầu lưỡi của ông chui vào trong.

Miểu Miểu dồn toàn bộ trọng lượng lên người phía sau, cô ngửa đầu hôn môi, phần gốc lưỡi bị hôn đến tê dại, hơi thở nặng nề của họ đan xen nhau, bụng dưới cũng có một luồng nhiệt đang dần dần trỗi dậy.

Kể từ lần trước bị ba ba liếm qua, khi cô hôn môi với ông còn được ông xoa bóp ngực, Miểu Miểu cảm thấy phía dưới nóng nóng, giống như sắp có nước chảy ra.

Điều đó có nghĩa là cô thấy thoải mái khi hôn ba mình.

Tuy rằng cô không biết tại sao đã hôn nhiều lần như vậy rồi, nhưng bây giờ cô đột nhiên có cảm giác không giống trước đây, cụ thể là khi hôn cô càng muốn dính sát vào người ba ba.

Miểu Miểu cảm thấy nụ hôn bây giờ đã không còn mang ý cảm ơn và xin lỗi nữa, mà trong đó xen lẫn nhiều ý nghĩa khác, có lẽ là tình yêu của ba đối với cô và cả của cô đối với ông.

Miểu Miểu thích gọi nó là “hôn môi” mà không phải chỉ mỗi từ “hôn”.

Cô thích dựa và lòng ngực ba ba, thích lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của ông, “thịch thịch thịch” giống như nhịp tim của cô.

Đáng tiếc tối nay cô không thể ngủ cùng ba ba, Miểu Miểu nghe thấy dưới lầu có động tĩnh của người thứ ba, đoán rằng mẹ đã trở lại.

“Ba ba, con không muốn ba đi. Tại sao khi mẹ trở về thì chúng ta không thể ngủ cùng nhau?”

Đới Húc kéo chăn lên cho con gái, đầu ngón tay vuốt ve cánh môi sưng đỏ của cô.

“Ba ba cũng rất luyến tiếc Miểu Miểu.” Ánh mắt Đới Húc nhìn từng đường nét trên khuôn mặt con gái, “Ba hận không thể lúc nào cũng mang theo Miểu Miểu bên người.”

Nghe ông nói vậy, Miểu Miểu không khỏi bật cười, đôi mắt cong lên: “Vậy ba ba phải hứa với Miểu Miểu là sẽ luôn bên cạnh con nhé. Hiện tại, ngày mai, năm sau và rất nhiều năm sau, đều phải ở bên cạnh Miểu Miểu.”

Trong lòng Đới Húc khẽ run lên, thanh âm nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Được.”

Miểu Miểu của anh, hy vọng cô sẽ luôn nhớ những lời cô đã nói, cùng anh mãi mãi ở bên nhau.

Khi đi ra ngoài, nhìn thấy cửa phòng ngủ chính đang mở hé, bên trong vẫn còn sáng đèn. Đới Húc không thèm nhìn, lập tức đi thẳng đến phòng bên cạnh, Sầm San uống rượu nên anh cũng lười đối phó với cô, dứt khoát đổi phòng ngủ khác.

Hiện tại anh cùng Sầm San bề ngoài giống như vợ chồng, nhưng bên trong thì thân ai nấy lo, thỉnh thoảng cô trở về có ngủ chung một phòng cũng chỉ vì duy trì mối quan hệ vợ chồng này, anh cũng chả quan tâm cô ta có để ý mối quan hệ giữa anh và Miểu Miểu hay không.

Anh không muốn phản ứng với Sầm San nữa, nhưng không ngờ Sầm San lại tới tìm anh.

Sầm San sau khi tẩy trang xong đã tỉnh táo không ít, cô ngồi trong căn phòng rộng lớn, dường như càng trống trải hơn, nhìn đồ đạc bày biện trong phòng, mọi thứ vẫn giống như lần trước cô về, vị trí của chăn chưa từng được dịch chuyển. Sầm San đoán có lẽ Đới Húc căn bản không hề nghỉ ngơi trong phòng này.

Rốt cuộc là vì sao hai người đi đến nông nỗi này?

Năm đó Đới Húc và Sầm San học cùng trường đại học, bọn họ là yêu đương vườn trường và cứ thế thuận lý thành chương mà kết hôn. Hai người không cố ý sử dụng biện pháp tránh thai nên không lâu sau liền mang thai Miểu Miểu. Nhưng Sầm San cảm thấy cuộc đời của mình không nên dừng tại đây, cô không muốn dành toàn bộ thanh xuân của mình để chăm sóc cho con cái.

Vì thế sau khi sinh con gái, cô bắt đầu phát triển sự nghiệp riêng. Đến khi sự nghiệp dần dần đi vào quỹ đạo thì cô mới nhận ra, mình đã lâu lắm rồi không cùng người nhà hòa hợp, cho nên giữa hai vợ chồng không còn đề tài chung để trò chuyện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận