Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Miểu Miểu sao lại đáng thương như vậy.” Hai người lặng lẽ hôn nhau một lúc, sau đó mới đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.

“Ba tắm cho con được không?”

“Chỉ tắm rửa thôi đó!” Miểu Miểu nhấn mạnh.

“Được.” Đới Húc cười cưng chiều.

Anh dứt khoát cởi hết quần áo cùng cô tắm rửa, hai chân Miểu Miểu yếu ớt đến mức không thể đứng vững, cả người treo trên người Đới Húc, anh phải kiềm chế lắm mới có thể đè lại dục vọng trong lòng, nghiêm túc tắm rửa cho con gái mình.

Ngày hôm sau trời trong xanh hơn, Miểu Miểu nóng lòng muốn nắm tay Đới Húc ra ngoài. Nếu trời lại mưa thì cuối tuần này hai chân cô sẽ rụng rời không xuống giường được.

Đới Húc nhìn thấu tâm tư cô nhóc nhưng chỉ cười không nói gì. Anh không thể quá vội vàng, trong lòng cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, tại sao con gái vẫn chỉ là một cô bé cao chưa tới ngực mình chứ.

Đầu tiên bọn họ đi đến cầu thủy tinh trên không trung, Miểu Miểu có hơi sợ hãi nên luôn nắm chặt lấy tay ba ba. Cầu thủy tinh dài khoảng 200m, nhưng Đới Húc vẫn cảm thấy cái cầu này quá ngắn, anh còn muốn quang minh chính đại đi chung với Miểu Miểu.

Chỉ khi ở nhà, nơi không có ai, Đới Húc mới có thể bày tỏ tình cảm với Miểu Miểu, anh biết đây là tội lỗi nhưng vẫn không nhịn được mà trầm luân.

Cho đến khi chạm đất Miểu Miểu mới thở phào nhẹ nhõm, cô quơ quơ bàn tay đang nắm của hai người: “Ba ba, cũng không quá đáng sợ nhỉ?”

“Đúng vậy, Miểu Miểu rất dũng cảm. Tiếp theo chúng ta nên đi đâu? Hay là đi công viên cỏ lau bên kia?”

“Được ạ.” Miểu Miểu lập tức đồng ý, cả ngày nay cô chơi rất vui vẻ, cho nên trên đường trở lại khách sạn cô không ngừng nói chuyện phiếm với Đới Húc.

Trời không quá nóng nhưng trên trán cô nhóc vẫn toát ra một tầng mồ hôi, khi trở về phòng, Đới Húc liền bảo cô nghỉ ngơi một lúc rồi đi tắm. Còn chính mình thì đi chuẩn bị bữa tối cho cả hai.

Đới Húc đang cầm camera lên xem ảnh hôm nay thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Miểu Miểu

“Ba ba?”

“Sao vậy?” Đới Húc đặt máy ảnh xuống, nhìn chằm chằm về phía phòng tắm.

“Con…. con quên mang quần áo.” Sợ ba không nghe rõ, Miểu Miểu cố ý mở cửa ra, chỉ mở một khe hở nhỏ. Cô không biết rằng cửa này là kính mờ, toàn bộ thân thể của cô đã bị Đới Húc thu hết vào mắt.

Yết hầu anh lăn lộn: “Con muốn mặc đồ ngủ à?”

“Đúng vậy ba ba, con muốn bộ màu vàng ấy.” Miểu Miểu xấu hổ rụt đầu lại, cô quá sơ ý rồi, đi tắm mà lại quên mang quần áo, nếu không phải ba ba ở đây thì mình đã trần truồng đi ra ngoài lấy.

Đới Húc rất nhanh tìm được váy ngủ mà con gái yêu cầu, đi về hướng phòng tắm, đứng yên trước cửa kính: “Ba mang vào đây.”

Một cánh tay thò ra từ khe cửa, quơ quơ trong không trung, Đới Húc đưa quần áo vào tay cô nhóc nhưng không buông ra.

Miểu Miểu thắc mắc: “Ba ba, con đã cầm rồi, ba có thể buông tay.”

Mặc dù cách một cách cửa nhưng hiện tại cả người cô đang trần truồng, cứ đứng như vậy mà nói chuyện với ba ba thì thật ngượng ngùng.

“Ừ, được.” Thanh âm Đới Húc trầm thấp, vừa buông tay ra cho con gái rụt tay trở về, anh lại đưa tay giữ lấy cửa, dùng sức mở ra. Lọt vào tầm mắt là hình ảnh Miểu Miểu ôm váy ngạc nhiên nhìn anh.

Thấy Đới Húc còn nhìn mình, trong mắt cô hiện lên một tia xấu hổ, vô thức dùng váy che lấy bộ ngực, hai chân chụm lại: “Ba ba, ba tiến vào làm gì.”

“Sắp tới giờ ăn tối rồi, hai người cùng tắm sẽ nhanh hơn.”

Miểu Miểu đang định nói cô sẽ xong ngay, lại thấy ba ba đưa tay tự cởi quần áo của mình xuống. Cô đỏ mặt quay người đi, chợt cảm thấy phòng tắm quá nhỏ bé, ba ba vừa bước vào liền có vẻ chật chội.

Nhiệt độ nước rõ ràng không cao, mà sao cô lại cảm thấy nóng như vậy?

“Không phải chúng ta chưa từng tắm rửa chung, Miểu Miểu thẹn thùng cái gì?” Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của Đới Húc, làm Miểu Miểu càng thêm xấu hổ buồn bực. Cô lại tiếp tục xối nước lên người, đột nhiên bả vai bị người phía sau chế trụ, ngay sau đó là lòng ngực nóng bỏng dán lên phía sau lưng cô, thân mình Miểu Miểu run lên, cứng đờ tại chỗ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận