Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Miểu Miểu ưm ư một tiếng, đôi tay nắm lấy vạt áo ba ba, nỗi u ám trong lòng dần tiêu tan, bây giờ bọn họ chỉ cần sống thật tốt là được, quá khứ đã qua, cô không cần quan tâm đến người và chuyện trong quá khứ nữa.

“Tâm tình đã đỡ hơn chưa?” Đới Húc cắn nhẹ cằm cô nhóc.

Miểu Miểu đỏ mặt, cười rúc vào lòng ngực ba: “Tâm tình con làm gì có không tốt. Ba ba, con đói, chúng ta xuống lầu ăn cơm đi.”

Nhìn bóng lưng vội vã của con gái, Đới Húc không khỏi bật cười.

Anh làm lơ tin nhắn Sầm San gửi tới và cho cô vào danh sách đen. Anh không cần dây dưa quá nhiều với cô, chỉ cần có Miểu Miểu trong đời là đủ.

Nhưng điều mà Đới Húc không ngờ tới chính là Sầm San thật sự có lá gan đến trực tiếp nhà và mang Miểu Miểu trở về.

Tuy Đới Húc biết Sầm San sẽ không làm hại con gái nhưng vẫn tức giận với hành vi của cô, anh không muốn kéo Miểu Miểu vào chuyện giữa hai nhà.

Đới Húc nhìn thấy tin nhắn của con gái liền lái xe đến Sầm gia, bốn giờ sau mới đến nơi.

Đèn trong Sầm gia sáng rực, anh ở ngoài sân hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại rồi mới bước vào, nhưng vẫn không giấu được vẻ lạnh lùng trên mặt.

Người mở cửa là Sầm San, vừa nhìn thấy Đới Húc, trên mặt cô hiện lên một tia chột dạ, cô nhanh chóng quay mặt đi không nhìn anh.

Đới Húc vẫy tay với Miểu Miểu đang ngồi trên sô pha: “Lại đây với ba nào.”

Ánh mắt cô gái ngồi trên sô pha sáng lên, đứng dậy chạy tới bên cạnh anh. Đới Húc dùng ánh mắt dò hỏi, thấy Miểu Miểu lắc đầu mới yên tâm.

Bởi vì Sầm San mang theo Miểu Miểu về nhà nên bố mẹ Sầm không thể làm mặt lạnh với cô mà chỉ kéo Miểu Miểu nói chuyện. Khi Đới Húc đến, sắc mặt bọn họ mới có chút dịu dàng, mẹ Sầm trừng mắt nhìn Sầm San nói: “Ba mẹ đã biết chuyện giữa con và Tiểu San rồi, lần này là Tiểu San làm sai, chúng ta đã mắng nó. Con nói xem hai đứa đã lấy nhau nhiều năm như vậy, con cái cũng đã lớn, sao còn ly hôn.”

Đới Húc cười nói: “Mọi chuyện đã qua rồi, chúng con đã bàn bạc mới quyết định ly hôn.”

“Ai da, năm đó hai đứa cũng coi như là đẹp đôi, sao giờ lại thành ra thế này? Tiểu San đã giấu chúng ta nhiều năm như vậy, nếu Miểu Miểu không nói thì chúng ta cũng sẽ không biết.” Mẹ Sầm lại trừng mắt Sầm San một cái.

Đới Húc có chút ngạc nhiên, không ngờ chuyện này lại là từ Miểu Miểu nói ra, liếc nhìn Sầm San một cái, sắc mặt cô lúc này cũng không tốt lắm, ngồi trên ghế sô pha không nói một lời.

“Ở bên nhau hay tách ra đều là chuyện bình thường, xin lỗi vì không thể kịp thời thông báo cho hai bác, nhưng việc ly hôn là quyết định của con và Sầm San.” Giọng điệu Đới Húc rất bình tĩnh, không phải anh không hiểu được ý tứ muốn bọn họ hợp lại qua giọng nói của mẹ Sầm, nhưng điều đó là không thể.

Bà Sầm nhìn Sầm San rồi nhìn Đới Húc, cuối cùng lại đưa mắt nhìn ông Sầm, ông Sầm lắc đầu với bà, lúc này bà Sầm cũng nhận ra bây giờ nói chuyện này thì có ích lợi gì. Bọn chúng đã ly hôn nhiều năm như vậy, bây giờ làm sao có thể quay lại với nhau chỉ bằng vài lời nói của bà, nhìn dáng vẻ của hai người thì mối quan hệ này chắc hẳn đã rạn nứt theo năm tháng.

“Con có muốn ở lại cùng ăn tối không? Bác sẽ gọi người làm.”

Đới Húc cúi đầu nhìn Miểu Miểu, cô bé lắc đầu nên anh liền từ chối. Người Sầm gia cũng không biết nên nói gì, hai người cứ thế mà quay về.

“Bọn họ có nói gì không?”

“Không có, chỉ hỏi cuộc sống mấy năm nay của chúng ta thế nào, còn hỏi ba ba có tìm thêm ai….” Nói đến cuối câu cô hừ nhẹ một tiếng, giọng điệu chua lòm.

Đới Húc bị cô chọc cười: “Miểu Miểu còn không biết tâm ý của ba sao?” Nếu không lái xe, anh nhất định sẽ ôm con gái dỗ dành một phen.

Bình luận (0)

Để lại bình luận