Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tư tế hiểu được ý cao lệ, gật gù đáp lời: ” Cũng sắp qua thu, cũng nên sắp sếp giống đực chăm sóc nàng. Bé con, Tiểu Ngư phải không? Theo ta ra ngoài, để ta xem vận mệnh cho con.”

” Tư tế, chuyện vận mệnh này có thể để sau hay không? Con còn đang bị thương.” Đi qua lại một lúc, trời đã đổ đến giữa chiều, nếu không nhanh lên chút khẳng định hôm nay không kịp ra ngoài xem xét dược thảo. ” Ngài cũng cần nghỉ ngơi, ta thấy sắc mặt ngài không được tốt”

Hơn nữa vận mệnh là vô thường, biết trước hay biết sau chung quy vẫn phải trải qua, như vậy thà hiện giờ sống tự do, thoải mái, không phải tính toán đến chuyện tương lai.

” Vừa hay ta vừa trở về mệt mỏi.” Tư tế cũng không nhiều lời, nhanh chóng xoay người rời đi. ” Đợi khi nào con hết thương thế liền đến tìm ta”

Đàm Ngư vui vẻ gật đầu, sau đó kéo bà Cao hướng phía cổng bộ lạc đi tới.

Bên ngoài bộ lạc là một cánh rừng thưa thớt, đi xa một chút liền thấy được đồng cỏ rộng lớn.

Hôm nay không có giống đực bảo hộ, bà Cao không dám dẫn nàng đi xa như vậy nên chỉ đưa nàng đến bên bờ suối nhỏ. Nơi bà thường xuyên hái Cốc Tinh Thảo.

Dòng suối cách bộ lạc không xa, nếu có nguy hiểm chỉ cần hét lên, giống đực tộc thỏ canh gác gần đó rất nhanh sẽ chạy tới.

Bên suối cây cỏ rất tươi, Cốc Tinh Thảo cũng mọc thật nhiều. Đàm Ngư hái giúp bà Cao một bó nhỏ. Dù sao dược thảo cũng không thể hái nhiều, rất khó bảo quản, nên chỉ hái vừa đủ cho cô thay thuốc hai, ba hôm.

Bà Cao ngồi bên bờ suối, ngắm nhìn nước suối trong vắt chảy róc rách. Để cô tự do nhìn xung quanh.

Hái xong cốc tinh thảo, cô nhìn quanh mấy bãi cỏ gần đó. Chủ yếu ngoài Cốc Tinh Thảo đều là cỏ dại, không có gì đáng chú ý.

Hình dáng thực vật ở đây tương đối giống trái đất, chỉ là to hơn rất nhiều, hoặc thay đổi vài đặc điểm. Nhưng về cơ bản đều giống nhau, cô có thể nhận ra được.

Đàm Ngư vui vẻ, tìm quanh mấy gốc cây gần đó, không ngờ tìm ra kinh hỉ

Nơi này vậy mà còn có nấm Tùng Nhung.

Tùng Nhung có hương vị rất tốt, có điều ở trái đất chỉ có thể hái vào tầm tháng 8, lại vô cùng khó tìm. Trước kia cha Đàm đi hái thảo dược thường tìm loại nấm này về cho cô. Từ khi cha Đàm mất đã rất lâu cô không nhìn thấy nó.

Nấm Tùng Nhung ở nơi này, so với trái đất còn to hơn không ít. Khảng định mùi vị không tệ.

“ Bà Cao, mau tới xem, nơi này có nấm nha!” Đàm Ngư vui vẻ, nhanh chóng gọi bà Cao tới.

Cao Lệ đang nhắm mắt thư giãn bên suối, nghe tiếng cô gọi giật mình chạy tới. “ Bé con, thứ cỏ này không thể ăn. Tộc Thỏ chúng ta có người từng vì ăn thứ cỏ này mà chết”

“ Họ có phải hay không ăn phải loại khác?” Đàm Ngư nghi ngờ nhìn lại bà Cao.

“Là loại tương tự như vậy, thân xốp, có mũ. Mùa đông năm đó chúng ta là hái trong hang động dưới đồi, màu sắc đỏ tươi rất đẹp.” Bà Cao muốn kéo cô ra, vừa kéo vừa xua tay, ám chỉ cô không thể ăn thứ đó. “ Thật giống quả mọng, cỏ khô lại còn rất ít, chúng ta đánh liều hái xuống ăn. Không ngờ nó có độc, khiến một giống đực không qua khỏi.”

“Màu sắc sặc sỡ hẳn là loài nấm độc” Đối với kiến thức về nấm của mình, Đàm Ngư vẫn thật tin tưởng, dù sao thực vật nơi đây so với trái đất ngoại trừ to hơn cũng không có khác biệt. “ Nấm cũng có loài ăn được, loài không. Bà tin tưởng con, nướng lên nhất định ăn rất ngon!”

Cao Lệ lắc đầu, đứa nhỏ này mới tới nơi này, sao có thể hiểu nơi đây bằng bà chứ.

“ Như vậy chúng ta bắt sóc nhỏ, cho nó ăn thử.” Đàm Ngư nhìn đến bên cạnh, có vài đôi sóc đang nhảy nhót trên cây. Có lẽ từ trước đến nay không có ai đe dọa chúng, thấy có người đến cũng không sợ hãi mà chạy đi. “ Bọn chúng không sao ta liền có thể ăn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận