Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói rồi cô nhanh nhẹn ngồi xuống hái một cây nấm nhỏ, đặt lên tảng đá bên cạnh. Rồi hướng tới lũ sóc muốn bắt.

Sóc mặc dù chơi đùa ở cành không quá cao, song bọn chúng thật nhanh nhẹn. Cô bắt trượt hai lần, sau đó sóc nhỏ dường như trêu ngươi. Chạy thẳng xuống bên dưới thảm cỏ, khó hiểu nhìn cô.

Đàm Ngư chạy tới, muốn ụp lấy nó.

Chợt một cái đuôi rắn thật to cuốn chặt lấy con sóc, đưa nó lên cao.

Sóc nhỏ hoảng sợ, kêu chít chít không ngừng thật to.

Đàm Ngư bị dọa ngã xuống thảm có, ngước lên mới thấy Ý Hiên. Hán nửa người nửa rắn, chiếc đuôi cuộn lấy con sóc nhỏ ngày càng siết mạnh.

“ Tộc trưởng Ý Hiên, ngài có thể thường tôi con sóc nhỏ hay không?” Đàm Ngư rụt rè lên tiếng, so với lúc nãy, cô không còn cảm nhận thấy ánh mắt đe dọa của hắn.

“ Em muốn ăn thứ này sao?” Ý Hiên dần trườn tới, đem con sóc đặt trong tay cô. “ Em thích tôi có thể bắt nhiều một chút”

Đuôi rắn mát lạnh chạm vào tay, khiến cô có cảm giác rùng mình.

“ A, không phải. Tôi là muốn dùng nó “ thử độc”” Không rõ do đã quen với khí tức tộc rắn, hay hiện tại hắn quả thực không có ác ý với cô, Đàm Ngư không còn quá e ngại hắn. “ Là muốn thử nấm, ở đằng kia.”

Con sóc nhỏ được đặt trong lòng bàn tay cô còn rất sợ hãi, cuộn tròn mình, dùng cái đuôi xù gắt gao bảo vệ bụng. Không dám ngóc đầu lên nhìn chút nào.

Mãnh thú quả nhiên vẫn là mãnh thú, có thể bắt con vật nhỏ bé nhanh nhẹn này chuẩn xác như vậy

Bà Cao bắt gặp bóng hình Ý Hiên, vội vàng chạy lại: “ Tộc trưởng Ý Hiên, ngài đi đường xa không ở lại hang đá nghỉ ngơi sao? Có phải đám nhỏ phục vụ không chu đáo hay không?”

“ Tôi là muốn đến xin lỗi giống cái nhỏ” Nói rồi hắn tiến đến dòng suối nhỏ, từ trong lòng móc ra một chiếc lá cây thật to, bên trong bọc rất nhiều quả mọng. Hắn ngồi xuống bên dòng suối, nhẹ nhàng rửa từng quả. “ Muốn làm gì với mấy cây cỏ này, để tôi giúp cô.”

Khác với hình ảnh nguy hiểm trong hang tư tế, Ý Hiên hiện giờ trở thành một mỹ nam rắn dịu dàng.

“ Ngài giúp tôi rửa qua chúng một chút, tôi liền đi nhóm lửa.” Đàm Ngư đặt sóc nhỏ vào tay bà Cao, sau đó nhìn xung quanh nhặt nhạnh chút cành khô. “ Bà Cao, trông chừng nó giúp con một chút”

Rất nhanh lửa liền nhóm lên, cô cẩn thận tìm mấy chiếc que nhọn, xiên vào Nấm Tùng nhung, cắm bên cạnh đống lửa.

Thứ nấm này rất nhanh sẽ chín, đợt một chút liền có thể để sóc nhỏ nếm thử hộ cô.

Ý Hiên ngồi cách cô không xa, đem đống quả mọng đặt vào lòng cô: “ Là quà tạ lỗi của tôi, lúc ở trong hang đá vì quá bất ngờ mới nhìn cô như vậy.”

Mỹ nam rắn ngồi đó thật dịu dàng ngoan ngoãn, trái ngược hoàn toàn với kẻ hung mãnh lúc ấy.

“ Cô rất đặc biệt.” Ý Hiên liếc nhìn bà Cao, cơ thể hắn dường như tiến gần thêm một chút về phía Đàm Ngư.

Bà Cao liếc nhìn hắn, có vẻ có chút không hài lòng.

“Là tôi thất lễ trước, ngài với tư tế nói chuyện mà tôi lại xông vào như vậy.” Đàm Ngư nhìn đống quả mọng trong tay, cô hiểu được thứ quả này quý giá đến như nào. Bà Cao từng nói với cô, những loài này chỉ mọc ở rừng phía tây, trùng trùng nguy hiểm. “ Thứ này tôi không thể nhận đâu.”

Nói rồi muốn đem trái cây trả lại cho hắn.

“ Khu rừng phía tây chỉ nguy hiểm với thú ăn cỏ. Tộc rắn chúng ta vô cùng mạnh mẽ, vẫn thường xuyên đi săn ở nơi đó.” Ý Hiên lắc cái đuôi trắng ngần của hắn,xem ra vẻ rất đăc ý, cái đuôi trắng thật to ngày càng tiến về phía cô. “ Đợi sau này em đến tộc rắn, sẽ thấy chúng thật nhiều. Giống đực tộc rắn chúng ta không yếu ớt như tộc thỏ.”

Hắn nói không sai, song lại khiến Cao Lệ ở bên cạnh tức đến nghiến răng. Dù sao nơi này vấn đề sức mạnh vẫn luôn rất nhạy cảm.

Hơn nữa Cao Lệ sống lâu như vậy, cùng ngầm hiểu con rắn xấu xa đó đang từ từ lôi kéo cô gái bé nhỏ. Có giống cái nào mà không muốn ở bên thú nhân giống đực hùng mạnh chứ, như vậy mùa đông đến không cần phải ngày ngày lo đói, lo rét. Càng giảm thiểu nguy cơ thiệt mạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận