Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ý Hiên so với giống đực tộc thỏ còn mạnh mẽ hơn nhiều, khẳng định khiến hắn ốm yếu như vậy là thứ không đơn giản.

Ý Hiên cảm giác được sự mát lạnh truyền đến, hắn nghe thấy song lại không lên tiếng.

Hắn đương nhiên không thể nói với cô gái nhỏ, để dụ cô đến nơi này, hắn đã cố tình luyện độc.

Tộc rắn có một tập tục, giống đực trưởng thành qua thời gian định kỳ sẽ dùng nọc độc của thực vật hoặc côn trùng có độc tích lũy được để tôi luyện độc của bản thân.

Vượt qua được liền mạnh hơn một bậc.

Có điều luyện độc trải qua cấp độ càng cao, càng nguy hiểm. Có rất nhiều giống đực không thể qua khỏi.

Đối với Ý Hiên chỉ đơn giản là phát sốt một chút nhưng để cẩn thận, đề phòng kẻ địch tấn công, hắn chỉ thường luyện độc trong mật thất ở tộc rắn. Vốn chỉ định để Xà Húc giúp cắt một đường trên cánh tay, không ngờ khả năng khôi phục của hắn quá nhanh, chưa kịp đợi cô dâu nhỏ đến vết thương đã hoàn toàn lành hẳn.

Vì vậy hắn chỉ có thể dùng cách này.

“Tôi không sao.” Ý Hiên tỏ vẻ gắng gượng, cười nói. “ Chỉ là nhiễm gió một chút.”

Đàm Ngư thấy cơ thể hắn vẫn rất nóng, có chút lo lắng.

Cô lấy đi tấm da thú đắp trên trán Ý Hiên, chỉ mới một chút đã khiến tấm da thú nóng lên. Cô đi dấp thêm chút nước, sau đó lại đi đến, giúp hắn lau thân người.

Ý Hiên không hiểu cô muốn làm gì nhưng hắn cũng hợp tác nhấc tay lên để cô lau.

“Nếu có rượu ở đây, khẳng định có thể hạ nhiệt tốt hơn.” Mặc dù đã theo cha đàm học tập rất chăm chỉ song lúc này một mình chăm sóc bệnh nhân vẫn khiến cô cảm thấy rất bối rối.

Cảm giác mát mẻ do nước bốc hơi khiến Ý Hiên cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Trước đây mỗi lần như vậy, hắn đều ngâm mình thật lâu trong nước. Có điều cũng không thoải mái như vậy.

Đàm Ngư chăm sóc hắn đến trưa liền một mỏi, ngồi xuống bên giường nghỉ ngơi.

Không ngờ liền ngủ quên.

Ý Hiên ngồi dậy như không có việc gì, lộ ra nụ cười nham hiểm.

Hắn dùng đuôi rắn cuốn cô lên, đặt nằm lên bên cạnh. Nhìn cô gái nhỏ của hắn thở đều đều thật ngoan. Ở cự li gần, mùi hương của tô tỏa ra quanh quẩn bên mũi như dụ dỗ bản tính của hắn.

Ý Hiên cẩn thận đút cho cô loại quả vỏ xanh phớt chút hồng.

Cảm thấy cô dâu nhỏ đã ngủ sâu, hắn cẩn thận đặt nụ hôn lên chiếc miệng xinh xắn. Dường như chỉ như vậy không đủ thỏa mãn, dần dần trở thành nụ hôn sâu không dứt.

Đàm Ngư vì khó thở mà kêu lên hai tiếng.

Hai tiếng này lại như lời mời dụ dỗ đến con rắn háo sắc.

Bàn tay to lớn,có chút thô ráp tiến đến đôi gò bồng đảo.

Nơi này quần áo chỉ được ghép lại bở những mảnh da thú, vì vậy không có đồ lót bên trong, hắn thật dễ dàng liền có thể bắt lấy hai chú thỏ nhỏ.

Cô trổ mã tương đối tốt, hai bé thỏ mềm mại không chịu nằm gọn trong tay hắn.

Ý Hiên thấy chúng không ngoan, vừa có chút yêu chiều, lại có chút tức giận ngậm lấy đỉnh hồng nhỏ, không ngừng mút cắn.

Đàm Ngư nửa tỉnh nửa mê, đưa tay đẩy hắn ra liền bị đuôi rắn cuốn lại.

Thật nhanh hai con thỏ trắng đã bị cắn đến mức ửng đỏ, nhũ hoa cũng cương cướng lên có chút nhức.

Chiếc môi nhỏ xinh cũng sớm bị cắn đến mức sưng đỏ.

Cô bị hắn gặm cắn đến khó chịu, đôi chân vô thức mà đưa lên muốn đạp hắn ra xa. Không ngờ vô ý lại đạp trúng ngay người “ anh em” của Ý Hiên.

Bởi vì rất mơ màng, cái đạp chân của người đẹp không lực đủ làm hắn đau. Chỉ hơi nhói một chút, điều này lại càng khiến Ý Hiên trở nên hưng phấn.

Hắn chưa có ý muốn động đến trinh tiết của cô. Nếu bây giờ động đến nó khẳng định sẽ khiến nghi lễ đặt ấn trở nên rất khó khăn. Nhìn đến hoa huyệt nhỏ đang không ngừng mấp máy, nén nhịn chỉ đặt một ngón tay vào thăm dò.

Hang động bí ẩn chưa từng có ai động qua, nay gặp phải kẻ xâm nhập liền bóp chặt lại, không ngừng co bóp muốn đẩy ra. Ngón tay ở bên trong còn cảm nhận được lực hút thật sâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận