Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ý Hiên khẳng định, một ngày để anh em hắn tiến vào chắc chắn sẽ sướng đến lên tiên nha.

Đàm Ngư cảm nhận được cảm giác lạ, không ngừng cựa quậy muốn vẫy ra, hai lông mày nhíu lại, chiếc miệng nhỏ cũng có chút chu lên. Trở thành hình ảnh mỹ nữ giận dỗi rất đáng yêu.

Ý Hiên cười lên một tiếng, sau đó liền đặt cô nằm ngoan ngoãn trên giường: “Bé con trông vậy nhưng thật dâm đãng, động một chút liền chảy nước thật nhiều.”

Hắn đi đến lu nước nhỏ, dùng nước lạnh xả lên người mình.

Hắn dùng nước lạnh ném nhịn cảm giác thèm muốn.

Hiện giờ nếu bất chấp làm đau cô dâu nhỏ, sau này sẽ khó lừa cô đến tộc rắn hơn nha.

Đợi cô đến tộc rắn rồi, hắn nhất định sẽ ngày ngày đêm đêm “ yêu thương” vưu vật này.

Ý Hiên trở lại giường đá, đuôi rắn vòng qua hai chân Đàm Ngư, đuôi rắn không ngừng cọ sát vào nơi mẫn cảm.

Hoa huyệt vì vậy chảy ra dâm thủy ngày càng nhiều.

Mùi hương này có sức quyến rũ rất to lớn, vật cứng nóng bỏng to lớn cọ sát vào lưng Đàm Ngư lại thêm đuôi rắn lạnh lẽo. Chênh lệch nhiệt độ khiến cô khó chịu không ngừng cựa mình.

Không cựa liền tốt rồi, Đàm Ngư vừa cựa mình, không những cậu em nhỏ ma sát với làn do cô bị kích thích trở nên càng to lớn, hoa huyệt cũng vì tiếp xúc với đuôi rắn, mẫm cảm mà chảy càng nhiều nước.

“ Thật là yêu tinh mà.” Ý Hiên cúi đầu xuống hõm cô cô hít một hơi thật sâu, lại như trả thù cắn mút xuống một miếng, hiện lên vết ửng đỏ ràng trên làn da trắng nõn.

“ Thật khó chịu nha!” Đàm Ngư vậy mà giãy càng mạnh.

Ý Hiên bị kích thích đến không chịu nổi, liền dùng tay giữ lấy bầu ngực sữa, ghì xuống thân mình thiếu nữ, dán chặt vào ngực hắn.

Dương vật nóng bỏng không ngừng cọ vào làn da thiếu nữ non mềm, lại thêm dâm thủy mang theo độ ấm không ngừng chảy lên đuôi rắn.

Hắn như vậy mà vì ôm một người thiếu nữ mà xuất ra!

Ý Hiên nhìn khuôn mặt còn giận dỗi trong lòng, bật cười: “ Còn không biết yêu tinh nhà em làm người ta khó chịu thế nào sao? Còn dám bày ra sắc mặt.”

Đàm Ngư chỉ cảm thấy trên thân thở mình có chút chất lỏng đặc dính, trong mơ còn cho rằng bị sóc nhỏ trong rừng ném cục đất vào người Miệng không ngừng thủ thỉ: “ Xấu xa”

Ý Hiên cũng không có buông cô ra, cứ giữ tư thế như vậy. Tay thuận tiện mà bóp lấy đôi gò bồng đảo.

Hắn cũng thật thoải mái mà nhanh chóng thiếp đi, dù sao quá trình luyện độc cũng tốn rất nhiều sức lực.

Đợi đến xế chiều, công dụng của thứ quả kia tan đi hết Đàm Ngư mới tỉnh lại.

Tình cảnh lúc này khiến cô không khỏi nhảy dựng.

Da thú bị vén lên, không còn che được bộ phận nào. Nơi nhạy cảm của cô còn không ngừng cọ vào đuôi rắn, phía dưới lớp cỏ bông đã bị chảy ướt một mảng lớn.

Hai con thỏ tràn đầy dấu vết ân ái, một tay thô ráp của Ý Hiên còn đang nắm chặt một bên không buông.

Đàm Ngư giãy dụa muốn thoát ra khỏi vòng tay hắn, không ngờ càng giãy đuôi rắn càng cuốn chặt quanh chiếc eo nhỏ, tay hắn cũng bóp chặt khiến ngực cô truyền đến chút đau đớn.

Tiếp tục giãy không chừng đuôi rắn còn cuộn nát eo cô mất.

Đàm Ngư chỉ có thể nằm im, hốc mắt có chút ửng hồng.

Không ngờ giữ gìn mười mấy nay, xuyên đến nơi này có mấy ngày liền mất trong tay một người đàn ông xa lạ.

Dẫu có là cô gái đến từ hiện đại, cô cũng chưa thể chấp nhận hiện thực này.

Bản thân tính cách vốn rất mềm yếu, lại còn nhút nhát, đợi chút nữa Ý Hiên tỉnh lại hoặc tộc thỏ, Xà Húc trở lại, cô quả thực không biết đối diện với chuyện này thế nào.

Nơi này vốn suy nghĩ về chuyện kia vốn rất thoáng, cô cũng không thể mặt dày mà đòi người ta chịu trách nhiệm.

Nhưng cô cũng không thể vượt qua áp lực tâm lý của chuyện này mà vô tư kết hôn với người đàn ông khác.

Cảm giác ấm ức lại vì nghẹn khóc khiến cô nấc lên vài cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận