Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ý Hiên muốn nói với cô, sao có thể chứ? Đã bị lừa tới hang rắn rồi sao còn có thể rời đi!

Cho dù trong thời gian đó không chiếm được tâm của cô gái nhỏ, hắn cũng sẽ nhốt cô lại sâu trong mật thất, ngày ngày ân sủng.

Nhưng ngoài mặt, Ý Hiên vẫn giữ nụ cười ôn hòa: “Đương nhiên rồi!”

Đàm Ngư cho rằng ý kiến đó cũng không tệ, lãnh thổ tộc rắn ở sát với khu rừng phía tây, cô cũng sẽ thuận tiện đi tới đó xem xét dược thảo. Không chừng còn kiếm được đường trở về hiện đại.

“ Ngài cho tôi thời gian suy nghĩ có được không?” Chuyện này, cô vẫn cần hỏi lại bà Cao.

Ý Hiên gật đầu, tỏ ý không vấn đề gì.

Trời đã tối hẳn, Xà Húc, Xà Kỳ làm xong nghi lễ, sau đó đi săn một con nai thật to, đem trở về ăn mừng.

Đi đến cửa động, liền thấy người đẹp cùng tộc trưởng của bọn hắn ngồi trong ánh lửa có chút tình tứ.

“ Trở về rồi sao?” Ý Hiên ngẩng đầu, nhìn đến con nai thật to. “ Các người nướng nai đi, ta đưa Đàm Ngư trở về.”

Xà Húc vâng một tiếng. Sau đó đưa dao đá cho Xà Kỳ lột da nai. Bản thân mình thì tiến vào xem lu nước.

Đến gần giường đá, hắn ngửi thấy dư vị của cuộc “ ân ái”.

Như vậy tộc trưởng của hắn hẳn đã chinh phục được một phần giống cái nhỏ.

“Không cần, tôi có thể tự trở về.” Dù sao hai hang động cách nhau cũng chỉ vài bước chân.

Ý Hiên không nghe cô nói, nhấc bổng người đẹp lên tay.

Thật nhanh đã về đến hang đá, song Ý Hiên cũng không có ý định thả cô xuống mà rời đi.

Ôm thật lâu đến khi Đàm Ngư có chút phản kháng, Ý Hiên mới thả cô xuống mà xem xét xung quanh.

Hang nhỏ không có gì nhiều, giường đá được làm có chút bé, chỉ được lót một lớp cỏ khô mỏng. Bên trong cũng không có nhiều da thú. Thậm chí còn không có được một bếp lửa tử tế, chỉ có một lu nước nhỏ đã cạn gần đến đáy. Ngoài ra cũng chỉ còn chiếc giỏ đan cô đeo khi xuyên đến nơi này.

Ở tộc thỏ da thú thật quý hiếm, dù sao giống đực không có thói quen đi săn thú.

Có đồ bằng da thú chủ yếu là dành cho giống cái, giống đực nếu may mắn thì có được vài chiếc khố da thú chất lượng xấu, còn đa phần thì đều dùng vỏ cây đặc biệt đập mềm rồi kết lại.

Vỏ cây dẫu sao cũng không thể so với da thú, dùng có chút thô ráp. Nếu giống cái sử dụng còn có thể gây tổn thương đến da các nàng.

Đàm Ngư xấu hổ: “ Nước sớm nay đã dùng hết, đợi chút tôi sẽ xuống dưới đồi gánh nước lên.”

“ Tộc thỏ để em tự gánh nước?” Giọng hắn có chút trầm xuống.

Nước đều được gánh đến bằng lu đá, chỉ riêng lu đá thôi cũng đã rất nặng. Làm sao một giống cái có thể gánh nổi.

“ Không phải nha. Hai ngày trước Tiểu Thất và Tiểu Tứ vẫn giúp tôi mang nước đến.” Cô vội vàng xua tay. “ Chỉ là bọn chúng còn nhỏ, nếu để chúng mang lên đây tôi sẽ ngại ngùng.”

Thông thường, giống cái trong tộc đều được phân cho một hai giống đực đến giúp các nàng công việc trong cuộc sống, ngoài gánh nước ra còn sẽ định kỳ mang đồ ăn đến.

Giống cái yếu ớt, căn bản không có năng lực ra ngoài kiếm ăn.

Trong hang không còn đồ ăn, có lẽ do hôm nay chuẩn bị nghi lễ bận rộn, bà Cao chưa thể mang thức ăn đến cho cô.

So với giống cái khác, đồ đạc của cô ít ỏi đến đáng thương.

“ Em đợi tôi sai Xà Kỳ đến gánh nước, chút nữa mang chút thịt nai sang đây.” Giống cái nhỏ hiểu chuyện khiến Ý Hiên đau lòng. Kể cả giống cái tộc ăn cỏ lang bạt cũng không đến mức không có nổi chút đồ ăn nào.

Tư tế tộc Thỏ chắc hẳn không dám đối xử với giống cái như vậy, dù sao giống cái ở nơi đâu cũng là tài nguyên quý hiếm.

Có lẽ cô dâu nhỏ của hắn mới tới nơi này, bọn chúng chưa kịp sắp xếp.

Như vậy cũng rất tốt, thuận tiện cho hắn thể hiện.

Đàm Ngư lắc đầu từ chối nhưng hắn đã kịp quay đầu trở lại hang rắn. Cô đi nhóm lửa sưởi ấm, lửa vừa lên liền thấy Xà Kỳ cùng một lu nước thật lớn đi lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận