Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiễn Cao Lệ trở về, cô mới quay trở lại giỏ mang ra chiếc thủy chủ gia truyền. Không ngờ đến ngày phải dùng nó gọt củ quả.

Lu nước thật nặng, cô không bê nổi nó qua bếp lửa. Chỉ có thể ôm củi đến đặt ngay bên dưới.

Múc một chút nước ra bát đá, đề phòng đêm nay có việc cần dùng, sau đó Đàm Ngư liền thả củ quả đã gọt sạch cùng xương đùi nai vào.

Đá ở nơi này giữ nhiệt rất tốt, đợi qua một giờ đun sôi nước bên trong, cô dập lửa để lu đá ủ ấm nước canh rồi lên giường đá nghỉ ngơi.

Từ khi xuyên đến nơi này, Đàm Ngư cảm thấy không ngày nào có thể trôi qua một cách yên bình.

Cơ thể và tinh thần đều ở trong trạng thái mệt mỏi. Cô rất nhanh liền thiếp đi.

Ý Hiên nôn nóng gặp lại cô dâu nhỏ, sáng sớm đã trườn qua động nhỏ. Thấy cô vẫn đang ngũ, hắn cũng không có ý định đánh thức, chỉ vụng trộm hôn lên đôi môi ngọt ngào rồi rời đi.

Nơi này đi đến dòng suối bên ngoài tộc thỏ chỉ mất nửa giờ, với tốc độ của tộc rắn thì lại càng nhanh.

Ý Hiên trở lại mang theo một túi da thú thật to nấm tùng nhung cầm lu đá nước thật lớn.

Lu đá vốn cũng rất nặng, ước chừng chỉ riêng nó đã nặng đến 30 cân, chưa kể lượng nước chứa bên trong cũng không ít. Không ngờ một tay hắn vậy mà có thể nhấc lên dễ dàng như nhấc một chiếc lá.

Cẩn thận đặt đồ xuống trong hang, sau đó lại quay lưng ra ngoài săn thú.

Đến khi hắn đem trở lại một con nai thật to, Đàm Ngư mới vì mùi máu tanh mà thức dậy.

“Ý Hiên, ngài qua đây từ lúc nào?” Cô chân chính cảm thấy nơi này thật không an toàn, đến cửa hang còn không có, thật dễ dàng bị người lạ tiến vào.

“Mới qua, em buồn ngủ liền ngủ tiếp đi. Đợi tôi nướng xong nai liền tỉnh dậy ăn.” Ý Hiên tự nhiên đến nhóm lửa, củi trong hang hôm qua cũng bị cô dùng gần hết, e rằng không đủ nướng cả con nai.

Đàm Ngư không có thói quen ngủ nướng, trước kia cũng thường xuyên dậy thật sớm để tưới dược thảo. Một số loài thật sự rất đỏng đảnh, chỉ có thể nhận tưới nước vào sáng sớm.

Cô tiến đến lu nước muốn lấy nước rửa mặt, chợt nhớ ra lu nước sớm bị cô chưng dụng để nấu canh.

Bát nước để lại đặt trên bàn có lẽ cũng bị Ý Hiên dùng rửa đi máu nai.

“Lu nước của em rất lạ, tôi mang cho em lu nước mới, đặt ngoài cửa hang.” Ý Hiên vừa nhóm bếp lên, vừa nhẹ nhàng nói.

Đàm Ngư cũng không từ chối, dù sao cô cũng không có khả năng gánh được nước: “Ngài có thể đem giúp tôi lu nước đó đặt trên bếp lửa không?”

Thấy Ý Hiên gật đầu, cô an tâm mà ra ngoài rửa mặt.

Lu nước hôm qua cô dùng hết sức không thể xê dịch một chút, Ý Hiên lại đem nó đến bếp lửa trong một cái nháy mắt.

Cô trở lại liền thấy con nai Ý Hiên đem tới, so với con nai hôm qua săn được thì nhỏ hơn rất nhiều, có lẽ là nai tơ.

Thịt so với con hôm qua khẳng định lại càng mềm mại, thơm ngọt.

Cho dù kỹ năng săn thú dở tệ, Đàm Ngư cũng biết để bắt được những con non như vậy quả thực rất khó. Bởi con non được bảo vệ chặt chẽ ở giữa đàn, bên ngoài có những con đực hùng mạnh canh giữ. So với một con cái còn có phần được bao bọc nhiều hơn.

“ Gia vị hôm qua rất ngon.” Ý Hiên đặt nai lên nướng. “ Tôi muốn sang ăn chực em thêm một chút,”

Đàm Ngư vô thức dạ một tiếng, sau đó lại tiến đến cái giỏ lấy ra lọ gia vị.

Sức ăn của thú nhân thực kinh khủng, hôm qua vậy mà đã ăn hết phân nửa lọ gia vị đó. Cô xem ra phải thật nhanh đi khám phá nơi này, nếu tìm được giống cây gia vị này liền đem về trồng. Nếu không ngày ngày ăn thịt nướng chấm muối đơn giản sẽ rất ngán.

Đưa lọ gia vị cho Ý Hiên, thuận tiện nhờ hắn cắt chút thịt nai cho vào nồi đá.

Bếp lửa hắn nhóm tương đối to, một phần đun sôi lu đá, một phần hắn nướng thịt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận