Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù có chút phát sinh nhưng so với kế hoạch của hắn lại còn hoàn hảo hơn.

” Ôm chặt lấy tôi!” Ý Hiên dịu dàng nói bên tai Đàm Ngư.

Cô gái nhỏ vì sợ hãi sớm đã ôm lấy cổ hắn thật chặt, giờ phút này phán đoán được hắn muốn làm gì lại càng tiếp tục ôm chặt hơn.

Đàm Như vì sợ hãi, không nhìn thấy ánh mắt tính toán của hắn.

Ý Hiên để lại một ánh mắt khinh thường, ôm Đàm Ngư thật chặt mà nhảy xuống vực.

Báo gấm có chút ngỡ ngàng, sau đó cụp đuôi bỏ đi.

Nó chính là chạy đến chỗ vừa nãy giấu Thố Hoa, cách đó cũng không xa.

Thố Hoa có thân hình tương đối cao, làn da cũng rất trắng, khuôn mặt không thuộc dạng khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng rất khả ái, lại còn toát ra vẻ mạnh mẽ kiên cường.

Không trách tư tế khen tư chất của nàng rất tốt.

“Văn Quân, có cứu được cô ấy không?” Giọng nói Thố Hoa cũng rất dễ nghe, có vẻ là một người con gái thông minh hiểu chuyện.

Báo gấm chán nản lắc đầu, sau đó cúi người xuống để Thố Hoa trèo lên lưng hắn.

Thố Hoa ngược lại không có trèo lên, ngược lại đưa một tay lên kéo đầu hắn lại gần mình, tay còn lại đưa tay kéo xuống áo da thú, ngực nhỏ lập tức lộ ra trong không khí: “Mau đặt dấu lên tôi đi.”

Báo Gấm xấu hổ, tai thú muốn đỏ lên.

Đầu lông của hắn bị Thố Hoa túm chặt lấy, hắn cũng không dám dứt ra sợ làm Thố Hoa bị thương nhưng cũng không ngừng lắc đầu nguầy nguậy.

Trong tam quan của hắn, đối với giống cái chính là làm từng bước, không thể trực tiếp nhảy vọt như vậy.

Hơn nữa cô là hiện giờ quá sợ hãi, lại mới được hắn cứu ra nên tư tưởng có chút rối loạn, hắn không thể như vậy mà lợi dụng tình cảnh này mà lừa gạt cô gái nhỏ.

Rất lâu sau, Văn Quân mới biết Thố Hoa nhà hắn uy mãnh đến mức nào.

Kể cả hắn không vô tình tìm thấy, giúp cô phá cửa hang thì cô cũng đã tính xong kế đánh ngất Xà Kỳ mà chạy thoát.

Chỉ là có hắn xuất hiện thì thuận lợi hơn một chút.

“Con mèo ngu ngốc này, lắc gì chứ? Tôi không tốt sao” Da thú đã sớm rơi xuống, mời gọi Văn Quân. “Còn không mau làm, nếu không đáng đời ngươi cô độc cả đời.”

Nói rồi cô trực tiếp kéo đầu Văn Quân vào ngực mình.

Văn Quân xấu hổ, vội vàng hóa thành hình người để thuận tiện thoát ra, không ngờ “cậu em nhỏ” lộ ra trực tiếp bị Thố Hoa túm lấy: “Đã cứng như vậy, ngươi còn ngại ngùng.”

Văn Quân nhảy dựng lên, mái tóc vàng óng ả dường như cũng muốn hóa đỏ là bốc cháy, hắn trực tiếp đưa tay lên che mặt: “Em không thể tùy tiện như vậy, phải suy nghĩ kỹ…”

Văn Quân không có khả năng đẩy được Thố Hoa ra, chỉ có thể một tay cản cô, một tay che đi gương mặt bị nhuộm đến chín đỏ.

“Tùy tiện gì chứ, đã suy nghĩ rất kỹ rồi.” Nếu bây giờ cô không đặt ấn với thú nhân giống đực, khi trở về sẽ bị ép tới tộc rắn.

Tộc rắn xấu xa như vậy, không chỉ bắt cóc cô lại còn vừa bắt đi một giống cái nữa, khẳng định đến nơi đó không có chuyện gì tốt. Hơn nữa nguyện vọng của cô vốn cũng là tìm một giống đực về cùng cô thừa kế tộc thỏ.

Vừa hay Văn Quân là thú lưu lạc, không có bộ lạc ràng buộc, rất hợp với ý cô. Hắn lại là một con mèo ngốc, căn bản sau này lấy về sẽ không dám phản. Thố Hoa rất hài lòng với hắn.

Có điều vị này quá là ngại ngùng.

Đến đặt ấn còn chần chừ mất thời gian như vậy.

Bàn tay nhỏ của Thố Hoa không ngừng vuốt ve dương vật lớn, lại còn trêu đùa mà bóp chặt lấy phần đầu khiến nó ngày càng to hơn, trở nên rất nóng bỏng. Văn Quân cũng không nhịn được mà thốt ra tiếng rên rỉ.

“Xem em trai anh thích tôi chưa kìa.” Thố Hoa đắc ý, lại càng bóp mạnh đầu dương vật. “Còn không mau lên tôi bóp chết nó, cho anh khỏi gieo nòi giống khắp nơi.”

“Con thỏ này, sao lại bạo dạn vậy chứ?” Văn Quân xấu hổ, vẫn lắc đầu tỏ ý không chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận