Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tinh dịch nóng ấm phun đột ngột thật nhiều vào tử cung cùng lúc khiến Thố Hoa trực tiếp lên đỉnh. Số tinh dịch đó vì mắc kẹt trong bụng cũng khiến bụng Thố Hoa phình lên một mảng.

Văn Quân dường như còn chưa thỏa mãn.

Nhưng dù sao nơi này quả thực cũng quá lộ liễu, liền ôm lấy Thố Hoa lên, rút dương vật to lớn ra.

Tinh dịch chảy ra khiến Thố Hoa bất giác dùng tay bịt chặt miệng huyệt.

“Giữ chúng chặt chút, tôi đưa em về hang.” Văn Quân cẩn thận khoác lên người cô tấm da thú lúc nãy bị cởi bỏ, sau đó bế cô quay trở lại hang đá của hắn.

“Mau nhanh, nó tràn ra khỏi tay tôi mất.” Vừa qua cơn cao trào, giọng Thố Hoa rất nũng nịu.

Đương nhiên phải nhanh nha, hắn còn tận hưởng giống cái chưa đủ.

Đàm Ngư được Ý Hiên ôm trong vòng tay, đuôi rắn của hắn cuốn chặt lấy cành cây mọc treo leo giữa núi giữ cho hai người không trực tiếp rớt xuống dưới.

Cô chân chính cảm thấy năm nay là tam tai của bản thân. Vừa mới được cứu sống vài ngày trước, hiện giờ lại tự mình lao xuống vực.

Kí ức về cảm giác lần trước thật quá tệ, cô sợ hãi chỉ có thể ôm chặt lấy cổ Ý Hiên.

“Ôm chặt một chút, tôi đưa em xuống.” Ý Hiên vuốt nhẹ lên eo cô, dường như muốn trấn an.

Có thể đừng bảo cô ôm chặt nữa hay không?

Sớm đã ôm rất chặt rồi. còn chặt nữa không chừng nói cô trực tiếp bóp cổ hắn nghẹt chết.

Còn phía Ý Hiên, chặt hơn chính là hắn muốn bầu ngực sữa của cô dâu nhỏ tiếp tục cọ vào cơ bắp của hắn.

Có lẽ do vừa nãy nhảy xuống, da thú hai người mặc vốn đã bị hất tung lên, hiện giờ con con thỏ trắng nõn không ngừng lăn lộn trên làn da màu đồng của hắn. So với nhiệt độ thật lạnh của da rắn, nơi đó vừa ấm áp vừa mềm mại.

Còn không mau xuống dưới, đuôi rắn sẽ vì kích thích mà chịu không nổi.

Ý Hiên ôm chặt lấy cô gái trong lòng, sau đó thả đuôi lớn để bản thân rơi xuống bên dưới.

Vách núi không quá sâu, rất nhanh liền đáp đất.

Độ cao này vốn không là gì với thú nhân, xong hắn vẫn tính toán mà kêu lên một tiếng. Đàm Ngư từ trong lòng hắn giãy ra nhìn xung quanh.

Dưới đáy vực không nhiều dày cây cao như bên trên, hơn nữa còn có một dòng thác, có lẽ từ dòng suối bên trên đổ xuống.

Có lẽ do không có quá nhiều ánh sáng, cỏ ở đây phát triển không quá tốt.

“Ngài có sao không?” Đàm Ngư kiểm tra quanh thân rắn, thấy không có vết thương ngoài da nhưng lại lo lắng hắn bị thương đến xương và nội tạng bên trong. “Không đau ở vị trí nào chứ?”

Ý Hiên lắc đầu.

Cô vẫn không yên tâm, dù sao có rất nhiều trường hợp bệnh nhân xuất huyết trong nhưng bề ngoài không hề biểu hiện. Để cẩn thận Đàm Ngư nắm lấy tay hắn bắt mạch, quả thật không có sự bất thường.

“Nếu có đau ở đâu nhất định phải nói cho tôi đó!” Đàm Ngư nhìn đuôi rắn, phần trên cô có thể khẳng định Ý Hiên không sao nhưng cô không nhìn ra được đuôi rắn, dù sao cô cũng không phải bác sĩ thú y.

‘Đừng lo cho tôi.” Ý Hiên chỉ dịu dàng mỉm cười. “Chúng ta tìm chỗ ở lại, đợi sáng mai chúng ta trở về.”

Đàm Ngư nhìn trời đã sẩm tối, tương đối đáng sợ. Nơi này trùng trùng nguy hiểm, tốt nhất vẫn không nên đi lung tung.

Ý Hiên đặt cô lên một tảng đá to gần đó, sau đó trườn đi xem xét hẳn xung quanh,

“Bé con, ở bên kia có hang đá bỏ trống.” Rất nhanh hắn đã trở lại, trên tay còn cầm theo một vài loại quả lạ mắt. “Em leo lên đuôi rắn, tôi mang em tới chỗ đó.”

Đàm Ngư gật đầu một cái, đuôi rắn rất to, cô có thể ngồi lên vững chắc: “Hang đá hoang sao? Chúng ta ở không có vấn đề gì chứ?”

“Không sao, tôi kiểm tra rồi.” Ý Hiên cẩn thận trườn để đoạn đuôi cô ngồi lên không bị lắc lư quá nhiều: “Ở qua một đêm không vấn đề gì, nơi này tới bộ lạc thỏ không xa, sáng mai liền có thể về.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận