Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mới không có sinh con!” Đàm Ngư muốn tiến không được, muốn lùi không xong chỉ có thể ở đó chịu đựng áp bức của hắn.

Ý Hiên thấy cô thích ứng, liền nhanh chóng gia tăng tốc độ: “Sao lại không sinh? Phải sinh thật nhiều. Sinh một đám thú con thật đáng yêu.”

“Nhẹ… nhẹ một chút… nhanh như vậy sẽ hỏng đó, mới không sinh được con.” Đàm Ngư càng cố giãy ra, hắn lại càng giữ chặt.

Không biết qua bao nhiêu lâu, đến sức rên rỉ cô còn không có đủ. Thiếp đi dựa vào người hắn. Ý Hiên cũng không có dừng lại.

Đến tận khi trời hửng sáng âm thanh vận động trong hang đá mới dần kết thúc. Hắn không nỡ rút ra, ôm cô dâu nhỏ đang thở yếu ớt lên bằng một tay. Một tay còn lại kéo da thú trải ra giường đá.

Nơi đó của hai người vẫn kết hợp thật chặt. Hắn căn bản lưu luyến không nỡ rút ra, để cô ở mộ tư thế thoải mái liền đắp lên da thú mỏng. Cùng người đẹp chìm vào giấc ngủ.

Đàm Ngư tỉnh lại vì nóng. Dù sao thời tiết vẫn là đang mùa hè, đắp một đống da thú như vậy cùng một máy nhiệt thật lớn phía sau cũng rất bí bách.

Mơ màng xoay người liền khiến cây gậy lớn vốn chôn trong cơ thể cô tuột ra ngoài. Đàm Ngư sợ đến nhảy dựng. Ý Hiên cũng cảm nhận được động tĩnh, tay vô thức mà giữ chặt vật nhỏ khiến thứ đó một lần nữa áp sát vào cơ thể cô.

“Tỉnh rồi à?” Ý Hiên sợ cô dâu nhỏ của hắn quậy đến nơi khỏi giường đá, chủ động giúp cô ngồi dậy.

“Chuyện hôm qua…” Đàm Ngư cho dù mơ màng cũng không quên được, cơ thể toàn bộ vẫn là những dấu vết xanh tím, xương khớp cũng như vỡ vụn. Hơn nữa hoa huyệt còn đang chảy ra không ít tinh dịch.

Ý Hiên ôm cô dâu của hắn vào lòng: “Như vậy em liền theo tôi đến tộc rắn, tôi chịu trách nhiệm với em. Dù có là mùa đông, tôi cũng không để em chịu đói, chịu rét.”

Lời hứa này đối với thú nhân giống cái vô cùng trân quý. Thời đại này không thể bảo quản thực phẩm, đến mùa đông không nói đến thú rừng, ngay cả cây cỏ cũng thực hiếm gặp được.

Cho dù là giống cái được ưu tiên chăm sóc cũng không dễ dàng trải qua mùa đông, may mắn liền chỉ chịu đói một chút, xui xẻo thì liền chết đói hoặc chết rét trong mùa đông.

So với thịt, da thú rừng có thể giữ ấm càng hiếm. Thú có lông có thể giữ ấm hoặc là vô cùng nhanh nhẹn, hoặc là vô cùng to lớn không phải thú nhân nào cũng có khả năng bắt được. Giống như con nai bọn họ bắt lần trước, da chúng rất cứng, lông lại ít chỉ có thể miễn cưỡng trải giường ngủ, giữ ấm thật rất ít. Thịt chúng mặc dù ăn ngon nhưng lại rất nhanh nhẹn. Thú nhân ăn thịt đã hiếm khi bắt được chúng, đừng nói đến thú nhân ăn cỏ. Cũng bởi vậy mà tộc thỏ đa phần lót giường bằng cỏ khô.

Đàm Ngư cũng không quá bài xích hắn.

Bọn họ nghỉ ngơi một chút, Ý Hiên liền ra ngoài săn thú. Đàm Ngư còn mệt mỏi chỉ có thể ngồi trên giường đợi hắn về.

Ý Hiên đi nửa canh giờ liền lôi về một con bò rừng nhỏ, có lẽ lại là một con non. Hắn cẩn thận làm sạch máu và nội tạng rồi mới đem về sau đó bắc bếp treo nó lên nướng.

“ Hiên, anh giúp tôi lóc da nó ra.” Đàm Ngư thấy được chất da của con bò này không tệ, phơi khô có thể chế biến một chút làm thành một chiếc túi da. Trải qua đêm kia, cô xưng hô cũng không còn ngượng ngùng dùng kính ngữ.

“Da nó rất cứng, em không cần ăn chúng. Không đủ chút tôi liền bắt thêm.” Ý Hiên nghi hoặc. Mặc dù trong lúc thiếu thốn, tộc rắn đôi khi cũng phải ăn đến thứ da này song cũng đều là giống đực ăn, giống cái căn bản nhai không nổi. “Hiện giờ còn đang mùa hè, thức ăn rất trù phú.”

Hắn chính là lo lắng giống cái không tin vào năng lực săn thú của hắn.

“Không phải, không phải để ăn. Lóc cho tôi đi, thấy cái đó không?” Đàm Ngư vội vàng xua tay, vừa dai vừa cứng, cô thà ngồi gặm củ cải. Cô chỉ vào chiếc giỏ đan ở trong góc. “Tôi muốn làm một thứ như vậy, dùng để đem theo nhiều đồ rất tiện.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận