Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ý Hiên nhìn vào trong góc. Quả thật thứ đó rất tiện dụng, hắn còn muốn đợi trở về tộc rắn hỏi cách làm ra nó. Như vậy bọn họ không chừng một lần có thể mang thêm về thật nhiều thú rừng cùng quả mọng.

Có điều chất liệu này quá khác nhau. Song hắn cũng không tiếp tục hỏi. nhấc con bò đó xuống khỏi bếp. Bề ngoài da đã bị làm chín một phần. Móng vuốt rất nhanh liền tách hoàn toàn da lưng ra khỏi con vật, sau đó lại xếp bên bếp hong như da thú bình thường.

“Em uống chút nước đi.” Mọi thứ xong xuôi, Ý Hiên mới mang đến cho cô một chiếc bát đá đựng nước suối trong vắt. Chiếc bát đá được khắc khá nham nhở, có lẽ hắn làm vội vàng để mang nước về nơi này.

Đàm Ngư đưa tay muốn nhận lấy.

Hắn lại rút tay lại: “Để tôi đút cho em.”

Cô dâu nhỏ của hắn hôm qua tay mới bị trói thật lâu, chắc hiện giờ không còn sức lực nhấc chiếc bát đá nặng này. Kiên trì đút cô từng chút nước, sau đó mới cẩn thận bế cô xuống đặt bên bếp lửa.

Nước suối mát lạnh khiến cô cảm giác thật dễ chịu, ngồi bên bếp lửa còn ngửi được mùi bê thui thật thơm.

Ý Hiên tiến tới giường đá dọn dẹp da thú, hầu hết chúng không còn sử dụng được, đều bị hai người “ thấm ướt” vào tối qua. Hắn vứt gọn thành một đống, đợi chút nướng xong bò liền đem chúng đốt.

Xong xuôi liền tới cầm lấy cái giỏ đem đến gần bếp lửa đưa cho Đàm Ngư.

Da thú hôm qua đã bị lấy ra hết, nấm cũng đã ăn hết. Bên trong chỉ còn lọ gia vị còn ít ỏi. Đàm Ngư buồn rầu mà thở dài.

Muối thì nơi này có, chẳng qua không biết có thể tìm thấy ớt cùng hồ tiêu, lại thêm vài loại lá thơm. Chỉ cần tìm được, cô có thể sấy chúng làm thật nhiều loại muối này. Không chỉ rất ngon mà còn rất tốt cho cơ thể.

“Đợi chút nữa chúng ta tranh thủ ngó xem xung quanh.” Ý Hiên biết mục đích Đàm Ngư đi theo vốn là để lấy mấy loại thực vật, thấy mặt cô buồn thiu liền lên tiếng dỗ dành. “Em cần thứ gì tôi liền lấy thứ đó cho em.”

Đàm Ngư bị giọng điệu của hắn làm cho bật cười: “Anh nói vậy không sợ tôi đòi đi bắt con mãnh thú mạnh nhất rừng phía tây sao?”

“Ồ, đêm qua em vừa cắn nó rất đau đấy!” Ý Hiên bật cười một tiếng trầm, lông mày kiêu ngạo mà nhướng lên. “Rất có bản lĩnh!”

Đừng nói chỉ khu rừng phía tây, cả đại lục này chưa chắc tìm được thú nhân có thể đánh bại được hắn.

Ý Hiên quả thực không tự tin thái quá. Cho dù hiện tại ở giữa khu rừng phía tây nguy hiểm cũng không có mãnh thú nào dám tấn công, chỉ cần bọn họ không ngu ngốc chạm vào tổ hoặc hang đá của bọn chúng thì hẳn sẽ không xảy ra giao chiến.

Bên trong khu rừng cỏ cao đến vai Đàm Ngư, Ý Hiên chỉ có thể hóa bán thú bế cô trên tay hắn.

Đàm Ngư đã kiểm tra thổ nhưỡng ở tộc thỏ, đất đai nơi đó vừa tốt lại vừa rộng lớn, nếu phát triển trồng trọt bọn họ sẽ không cần mỗi ngày đều phải đi xa đào củ cải và cà rốt nữa. Cô tranh thủ muốn đào một ít cây giống xem có thể đem trở lại nhân giống hay không.

Khí hậu khu rừng này vừa nóng vừa ẩm, cây cối phát triển rất tốt. Không nói đến những thứ khác, nhân sâm cô vừa đào được đã rất đáng giá. Nhân sâm chất lượng tốt như vậy không chừng một lúc nào đó rất cần thiết để cứu người.

Bọn họ đi một chút liền có thể đào thêm gần chục củ như vậy. Ban đầu cô còn tiếc của cẩn thận đào từng chút một, sau đó Ý Hiên thấy ngứa mắt liền trực tiếp túm cành chúng nhổ lên.

“Thứ này vừa hăng vừa đắng.” Ý Hiên thấy cô đào thật nhiều cũng không ngăn cản, chút củ quả này đối với hắn không có sức nặng. “Không bằng em hái chút quả mọng.”

Hắn cảm thấy chuyện mò đi mò lại mấy thứ chôn dưới đất này thật vô vị, hơn nữa hương vị cũng không có gì tốt. Không bằng hái cho cô dâu nhỏ của hắn thật nhiều quả mọng thơm ngon.

Bình luận (0)

Để lại bình luận