Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thứ này không phải để ăn như vậy.” Đàm Ngư vừa nhổ lên một cây sâm, có lẽ bọn họ đã gần ra khỏi rừng cây nên sâm ở đây còn tương đối nhỏ. Nhổ xong liền tự nhiên mà để Ý Hiên bế lên. “Rất tốt đó, biết cách nấu ăn cũng rất ngon.”

Nhân sâm nhỏ dinh dưỡng không có nhiều, có thể đem hầm với gà nhỏ cùng vài loại dược liệu khác, mùa đông có thể tăng sức đề kháng làm ấm cơ thể.

Nhìn vào chiếc giỏ đã đầy đến một nửa là nhân sâm lớn, Đàm Ngư thật vui vẻ, không để ý trên trán đã chảy thật nhiều mồ hôi, tay cũng lấm lem bùn đất.

“Nghỉ ngơi một chút, tôi đưa em đến sông rửa tay.” Ý Hiên nhìn con mèo nhem nhuốc được mình ôm trong lòng, đưa tay giúp cô lau bớt đất dính trên mặt.

Đàm Ngư cũng không có phản đối, cả người dính dính không dễ chịu chút nào.

Con sông chảy qua nơi này rất lớn, nước sông xanh không nhìn được tới đáy, bề mặt rất yên ắng như vậy càng khẳng định độ sâu chắc chắn không nhỏ. Nghe bà Cao nói cô chính là từ con sông này mà trôi đến tộc thỏ.

Ý Hiên tránh đi, ngồi bên cạnh một cái cây lớn nghỉ ngơi để cô xuống gần đó tắm rửa. Còn cẩn thận dặn dò cô nhất định không được bước chân xuống dưới.

Trời còn rất nắng, khoảng ba giờ chiều nắng còn rất ấm, Đàm Ngư dùng nước sông cũng không có cảm thấy bị lạnh nhưng dù sao nơi đây cũng không hoàn toàn an toàn. Cô chỉ dội qua nước thật nhanh rồi bước trở lại chỗ Ý Hiên.

Chợt thấy ngay bên cạnh hắn mọc một cái cây rất quen thuộc. Cái cây đó không cao, so với kích thước ở trái đất rất giống nhau. Bên trên chi chít nhiều quả, quả xanh quả đỏ lại còn có vài quả đã héo khô.

Nhìn qua thì chính là cây ớt nha!

Đàm Ngư vẫn cẩn thận tiến gần tới kiểm tra.

Quả thực là cây ớt!

Như vậy cô sẽ kịp đem chúng về phơi khô dùng cho mùa đông, dùng làm gia vị không chỉ ngon còn rất ấm.

“Hiên, mau giúp tôi nhổ nó lên.” Đàm Ngư vui vẻ ngắt hết quả khô gói vào một chiếc lá rồi gọi Ý Hiên tới nhổ cây.

Ý Hiên dường như đã thấy quen với sự thu thập mấy loài cây kỳ lạ này của Đàm Ngư, tiến tới giúp cô nhổ: “ Em đứng ra xa một chút, đừng để đất lại dính vào người.”

Đàm Ngư ngoan ngoãn cách ra xa, sau đó ngước nhìn xung quanh.

Vậy mà gốc cây Ý Hiên vừa ngồi có dây Hắc Cổ Nguyệt sai trĩu quả trên đó

Nói theo ngôn ngữ thông thường, Hắc Cổ Nguyệt chính là Hồ Tiêu đen. Loại hồ tiêu này rất thơm, tác dụng về dược lý cũng rất lớn. Đàm Ngư không ngần ngại mà hái hết bọn chúng. Có điều chiếc giỏ đựng nhân sâm và cây ớt đã muốn đầy, chỉ còn đựng được phân nửa số hồ tiêu hái được.

Đàm Ngư nhìn đống da bò, nhanh trí bỏ chúng ra đặt hồ tiêu vào rồi lấy dây leo buộc lại thành một cái túi nhỏ, lại tiếp tục buộc lên chiếc giỏ để Ý Hiên tiện đem theo.

Đợi hai người làm xong tất cả thì cũng đã tới xế chiều.

“Chúng ta nên trở về thôi.” Ý Hiên nhìn sắc trời lên tiếng nhắc nhở, hắn quả thật hùng mạnh nhưng rừng đêm không tránh được có dã thú đánh lén.

Dã thú trí lực thấp căn bản cũng không đáng lo, song chính là đôi khi cũng có thú nhân lang thang đi đến nơi này để săn bắt. Nếu bọn chúng đi theo bầy thì không chừng trong lúc tranh đoạt sẽ khiến giống cái hoảng loạn.

Đàm Ngư hài lòng với thu hoạch hôm nay: “ Vậy chúng ta về tộc thỏ sớm một chút, sẽ kịp ăn tối.”

Hôm nay cô có thể nhờ Ý Hiên làm một cái nồi đá lớn, sau đó bắt vài con gà về hầm với nhân sâm. Hai hôm nay vất vả đi tìm Thố Hoa, lại còn giao chiến với báo gấm hẳn cả Xà Húc, Xà Kỳ cũng đã rất mệt mỏi.

Bọn họ đi thật nhanh đã kịp trở về trước khi trời tối hẳn. Xà Húc, Xà Kỳ chờ đợi trước tộc thỏ nhưng cũng không có vẻ gì là nôn nóng. Chỉ có tộc trưởng cùng tư tế trưng ra gương mặt thật khẩn trương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận