Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ý Hiên cũng đoán được chuyện của Thố Hoa.

Con thỏ đó nhìn cũng không giống một cô thỏ biết yên phận hơn nữa xem ánh mắt lúc đó nhìn hắn cũng không ưa gì tộc rắn. Có lẽ khi Xà Kỳ bắt cóc cô ta có chút mạnh tay.

Có điều vừa hay rất đúng kế hoạch của hắn. Hiện giờ tộc thỏ chỉ còn con đường để Đàm Ngư uống nước thánh trong lễ tế rồi theo hắn về tộc rắn.

“Thố Hoa trở về chưa?” Ý Hiên nhẹ nhàng đặt cô xuống. “Nghỉ ngơi ngày mai rồi liền tiến hành lễ tế để theo chúng ta về tộc rắn.”

Cao Lệ thấy Đàm Ngư trở lại vội vàng đến kiểm tra.

Tộc trưởng cười ngượng ngùng: “Chuyện này… ngài mới trở về hay là nghỉ ngơi đi đã, sáng mai chúng ta lại bàn bạc?”

Ý Hiên nhướng mày, nhìn sang xà Húc.

“Chúng ta đã bàn xong rồi. Không thể tiếp tục chậm trễ.” Xà Húc lắc đầu.

Hắn đã nghe chuyện Thố Hoa hôm qua đã cùng thú nhân giống đực lưu lạc trở về, cho dù ngốc nghếch như Xà Kỳ cũng đoán được đã xảy ra chuyện. Hơn nữa cô ta còn quang minh chính đại ngồi trên lưng nó xông vào tộc thỏ.

Còn ngại người ta không biết đó!

Nếu không phải vì đây vốn là kế hoạch của bọn họ, không chừng đêm qua Xà Kỳ đã kích động mà xông tới cắn chết cô ta.

Tộc trưởng còn chưa biết phải nói sao, liền thấy Thố Hoa cưỡi trên lưng một con báo lớn chạy tới: “ Tôi đã cùng hắn khắc ấn, sẽ không đi cùng các người.”

Báo gấm chạy đến trước mặt bọn họ, liền cúi người xuống để Thố Hoa dễ dàng nhảy xuống, cũng không biến thành người mà giữ nguyên hình báo sẵn sàng nghênh chiến.

Văn Quân cảm thấy giống cái của hắn quá mức uy mãnh!

Mặt tộc trưởng trắng xám muốn thành tượng thạch cao, tư tế cũng không nhịn được mà tức muốn hộc máu ra ngoài, còn đang đưa chân muốn xông lên dạy dỗ lại Thố Hoa.

“Ồ?” Ý Hiên nhìn thấy cảnh tượng này, không nặng không nhẹ chỉ ồ một tiếng.

“Các người làm vậy là không muốn nhận bảo hộ của tộc rắn nữa?” Xà Húc một tay giữ Xà Kỳ lại, một bên quay sang nói chuyện với tộc trưởng.

“Không phải như vậy, xin đừng hiểu nhầm.” Tộc trưởng sợ đến mức chân đều run lẩy bẩy, nếu không phải Thố Hoa đã tiến đến đỡ ông ta, không chừng ông đã trực tiếp ngã xuống.

“Không phải các người đã có cô ta rồi sao?” Thố Hoa lên tiếng, báo gấm cũng tiến lên chắn trước mặt cô ta.

Đàm Ngư ngơ ngác nhìn đến.

Hôm qua trong rừng, cô không cảm nhận được ác ý từ Thố Hoa. Không rõ tại sao hiện giờ cô ta đối với cô tràn ngập cảm giác thù địch. Hơn nữa khí thế của báo gấm cũng khiến Đàm Ngư cảm thấy khó thở.

Ý Hiên tức giận, lập tức quất đuôi rắn tới chỗ Văn Quân, hất hắn ra xa.

“Coi ta là không khí sao?” Dù sao cũng là tộc rắn tính toán cô ta trước, giống cái đó hồ nháo nói vài câu, hắn cũng lười chấp vặt.

Có điều giống đực của cô ta uy hiếp đến giống cái của hắn, hắn không thể xem như không thấy được.

“Thố Hoa! Mau về nhà.” Tộc trưởng không còn nhịn được, đưa tay sang tát Thố Hoa một cái thật đau. ” Chỗ này tới lượt con nói chuyện à?”

Cái tát này khiến má cô ta ửng lên một mảng đỏ đáng sợ. Văn Quân vội chạy lại bảo hộ cô ta sau lưng. Hắn có lẽ cùng vừa bị đánh đau, khí thế không còn phát ra như trước.

“Ý Hiên tộc trưởng, chúng tôi không có ý như vậy!” Tư tế thấy tình hình sắp căng thẳng đến hỗn chiến, vội vàng lên tiếng. “Chỉ là trẻ con nháo, tôi nhốt nó lại. Chúng ta cùng nhau nói chuyện.”

Nói rồi hắn xua tay, để giống đực tộc thỏ kéo Văn Quân và Thố Hoa đi.

Văn Quân cùng thố hoa rời đi, Ý Hiên cùng tộc thỏ cũng nhanh chóng giải tán dù sao bọn hắn hai hôm nay cũng thật mệt mỏi, không còn hơi sức tiếp tục đôi co.

Ý Hiên bế Đàm Ngư trở lại hang động, thuận tiện chuyển hẳn sang hang động của cô sống, giường đá cũng được hắn chuyển tới một cái to gấp đôi. Hắn để Xà Kỳ đi bắt gà rừng, lại để Xà Húc mang hai lu nước thật lớn tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận