Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lu để đựng nước sinh hoạt, một lu chính là để cô dâu nhỏ của hắn “ hầm” gà.

Ý Hiên cảm thấy Đàm Ngư có thật nhiều hành động kỳ lạ.

Tuy nhiên những việc này đều trong khả năng bao bọc của hắn, cô có quậy thêm cũng không có vấn đề gì.

Đàm Ngư còn đang cặm cụi ở ngoài cửa hang rửa sâm. Hơn chục cây sâm to bằng cổ tay, béo múp míp được đặt ngay ngắn lên một chiếc lá hớn để ráo. Rửa xong sâm cô liền quay ra vặt sạch ớt trên cây, còn phải nhanh chóng trồng nó xuống nếu không sẽ chết héo nha.

“Ý Hiên, có thể đến giúp tôi đào đất không?” Đất ở đây quá cứng, lại không có dụng cụ cô căn bản không thể tự đào được.

Ý Hiên vốn đang nằm lim dim bên giường đá, thấy tiếng cô gọi mới lười biếng mở mắt ra. Hắn trườn đến bên cạnh ôm lấy eo Đàm Ngư, dựa đầu lên vai cô: “Em không mệt mỏi sao? Còn ở đây nghịch đất?”

“Không có, chỉ là đi trong rừng thôi.” Đàm Ngư còn đang tập chung vào cây ớt, không có quay lại nhìn hắn. “Ngày xưa tôi cùng cha rất thường xuyên đi như vậy, có khi còn ở trong rừng sâu cả tháng kiếm cây thuốc.”

Ý Hiên nhướng mày: “Chỉ đi rừng à?”

Đàm Ngư vừa muốn gật đầu, dường như lại nhận ra điều gì đó. Mặt còn đang trắng nõn bỗng biến thành quả cà chua đỏ mọng.

Uổng công cô cho rằng hắn đạo mạo không ngờ con rắn lớn này lại lưu manh như vậy.

Ý Hiên thấy cô dâu của hắn ngượng ngùng cũng không tiếp tục trêu đùa, đuôi của hắn đập xuống một cái trước cửa hang liền có một cái hố nhỏ. Vừa vặn để Đàm Ngư đặt cây ớt.

Đàm Ngư hái được rất nhiều ớt đỏ, quả non không có nhiều, để cây ớt thuận lợi phục hồi cô có chút tiếc nhưng cũng chỉ miễn cưỡng mà vặt chúng vứt đi. Còn vài quả khô già trên cây, cô liền cẩn thận gói chúng lại để lấy hạt giống.

Đợi Đàm Ngư vật lộn xong với cây ớt, Xà Kỳ cũng mang theo chục con gà rừng lớn về. Xà Húc từ hang động bên cạnh đi tới phối hợp cầm lấy chúng chạy ra suối vặt lông rồi làm sạch.

“Nấu ăn ở đây sao?” Xà Kỳ ngồi ngoài cửa hang nghỉ mệt. Bắt gà rừng không dễ dàng, ban ngày chúng không những chạy nhanh mà còn có thể bay lên cành đứng trốn. May mắn hiện giờ là xế chiều, thị lực chúng suy giảm mới dễ dàng bắt được tới chục con.

Đàm Ngư gật đầu, múc một bát đá đầy nước đưa cho hắn: “Nghỉ ngơi một chút đi.”

Xà Kỳ đưa tay nói cảm ơn, dù sao đây sau này cũng là phu nhân nhà hắn cũng nên khách sáo một chút. Cho dù sở thích của cô có chút hành xác hắn.

Nói đi nói lại, hắn vẫn cảm thấy thật oan ức.

Dê, bò to như vậy. Bắt một con liền dễ dàng ăn no, thịt con ngọt ngào non mềm còn không tốt hơn mấy con chim bé tí, đã nhiều xương thịt lại còn dai sao?

Nhưng ánh mắt tộc trưởng còn đang nhìn chằm chằm hắn, cho hắn thêm mười lá gan hắn cũng không dám thực sự mở mồm kêu ca việc này.

Xà Húc trở lại còn vác theo hai bó củi lớn, hắn cặm cụi ngồi xuống xếp bếp rồi nhóm lửa: “ Chúng ta nướng gà sao?”

Hắn ta không đến chỗ Ý Hiên, ngược lại hướng đến Đàm Ngư hỏi.

“Anh giúp tôi mang lu nước đặt trên bếp lửa.” Đàm Ngư lắc đầu, sau đó mới chỉ hắn làm gì. “Chỉ để nước lửa lu thôi, sau đó cho gà vào.”

Xà Húc nhanh chóng làm theo. Thú nhân cực kỳ uy mãnh, lu đá nặng như vậy bọn hắn thật sự có thể dễ dàng nâng lên. Sau đó thả một mạch chục con gà. Còn lại một vài con không thể nhét vừa liền treo lên, rắc chút muối để nướng.

Đàm Ngư đi tới chỗ mấy cây sâm đã được rửa sạch sẽ. Cẩn thận chọn ba cây nhỏ nhất, tiến tới vứt vào nồi gà.

Xà Húc không hiểu cô vứt rễ cây vào thức ăn làm gì nhưng cũng không lên tiếng hỏi. Chỉ lẳng lặng ngồi nướng gà của hắn.

Đàm Ngư cảm giác hắn là người rất trầm tính, không hoạt bát như em trai hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận