Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bà đưa con bé tới xin lỗi con.” Nói rồi đẩy Thố Hoa ra phía trước.

Thố Hoa ngượng ngùng, mặt đỏ ửng lắp bắp nói xin lỗi: “Hôm trước xin lỗi cô, là tại tôi hiểu nhầm.”

Đàm Ngư còn chưa hiểu chuyện gì.

Thấy cô ngơ ngác, bà Cao cũng chỉ có thể từ tốn ngồi xuống giải thích: “Là do lần đó Thố Hoa cho rằng con muốn tới tộc Thỏ làm loạn, mới có thái độ không tốt.”

Bởi vì giống cái quý giá, rất nhiều tộc lớn lợi dụng điểm này mà cử tới ” gián điệp” để giống cái tộc mình dụ dỗ tộc nhân giống cái khác bỏ tộc ra đi.

Đàm Ngư bộ dạng xa lạ, lại thân thiết cùng bọn Ý Hiên khiến cô ta nghi ngờ.

Sau khi nghe tộc trưởng tộc Thỏ nói Đàm Ngư phải thay thế bản thân đi tới tộc rắn khiến cô ta vừa cảm động vừa thấy xấu hổ. Hôm nay liền cùng báo gấm vào rừng hái một đám quả mọng đem tới tạ lỗi.

Đàm Ngư có thể thấy được cô gái còn nhỏ lại ngây thơ dùng hết sức bảo vệ tộc nhân của mình có chút đáng yêu.

Trước nay cũng chưa từng giận cô ấy.

Dù sao Thố Hoa cũng chưa làm gì có lỗi với cô.

“Cô đừng lo, nhà tôi cùng bà Cao sẽ phụ trách đồ lễ cho cô.” Thố Hoa không đợi cô mở lời, vội vàng nói tiếp.

Thố Hoa nhìn đống thú rừng lớn, âm thầm cắn răng, nhất định sẽ không thua kém Ý Hiên.

Thì ra Ý Hiên đột nhiên săn một đám thú rừng lớn như vậy chính là muốn thể hiện uy mãnh của bản thân.

Trước nghi lễ trước thần thú, giống đực sẽ liều mạng săn thật nhiều thú rừng, số lượng càng nhiều, cộng thêm nhiều loại thú quý hiếm khó săn bắt sẽ càng được ngưỡng mộ.

Nghe nói số thú săn được tỉ lệ thuận với sự uy mãnh cùng tình yêu của giống đực đối với giống cái.

Thú nhân càng dũng mãnh, giống cái sẽ càng hãnh diện.

Bởi điều đó khẳng định cô ấy có thể ăn no mặc ấm, sẽ không phải chết đói trong mùa đông giá lạnh.

Ngược lại, đồ lễ của đàng gái càng cao, chứng tỏ địa vị và nhân khí trong tộc của cô ấy càng lớn.

Thì ra ở nơi con người đơn giản như vậy, cũng có môn đăng hộ đối.

Trong lòng Đàm Ngư vốn chỉ coi lễ thần thú là nghi lễ cổ hủ của bọn họ, cô không để tâm tới. Dù sao cũng quá khác biệt so với lễ cưới trong lòng cô.

Hơn nữa Đàm Ngư cũng chỉ định ở bên Ý Hiên tới khi tìm được cổng về hiện đại.

Cũng không chắc sẽ ở lại nơi này cả đời.

Thố Hoa đặt chỗ quả mọng vào tay cô: “Tôi nhất định sẽ phát triển tộc thỏ thật tốt! Nếu cô gặp khó khăn có thể trở về nơi này.”

“Cám ơn.” Đàm Ngư mỉm cười cám ơn, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Tộc thỏ như vậy, chân thành cùng nồng nhiệt thật khiến cô không nỡ rời đi.

Bà Cao cùng Thố Hoa được cô dẫn vào trong hang trò chuyện. Văn Quân ngược lại bị Xà Kỳ giữ bên ngoài, chỉ có thể không ngừng lắc đầu mèo lớn nhìn vào bên trong.

“Cô đang làm gì vậy?” Thố Hoa nhìn thấy đám thịt ở trên sàn, tròn mắt ngạc nhiên.

“Làm thịt khô, có thể bảo quản rất lâu.” Đàm Ngư vừa múc lên nước mát đưa cho bà Cao, vừa nhẹ nhàng giải thích. “Thịt có năng lượng cao hơn cỏ, có thể giúp giống cái trong mùa đông sống dễ dàng.”

“Thật chứ?” Thố Hoa vui vẻ, nhưng dường như vẫn có chút không tin.

“Con không biết Tiểu Ngư rất kì diệu đấy!” Bà Cao vốn đang biểu hiện buồn rầu, cuối cùng cũng lên tiếng. “Con bé biết rất nhiều thứ kì lạ.”

“Cô có thể bảo hắn cùng giống đực khỏe mạnh bắt đầu săn thú.” Tuy rằng tộc thỏ trước nay không cố gắng săn thịt, nhưng hiện giờ có Văn Quân ở đây giúp đỡ, khẳng định có thể học dần dần.

Lại nói không phải tộc thỏ chỉ ăn chay, chỉ bởi vì kĩ năng săn thú quá mức hạn chế mới chỉ có thể ngày ngày gặm cỏ.

Cũng vì điều này thật nhiều thú nhân không đủ dinh dưỡng mà lớn lên gầy gò, yếu ớt.

Nói rồi Đàm Ngư chợt nhớ ra, kéo tay Thố Hoa tới, dạy cô ấy cách bố trí bẫy thú đơn giản.

Bình luận (0)

Để lại bình luận