Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không ngờ vừa ngồi dậy, lượng lớn tinh dịch lập tức chảy ồ ạt ra ngoài. Cô chỉ có thể vội vàng lấy tay đỡ chúng nó lại.

Đàm Ngư vừa tức giận vừa xấu hổ. Con rắn xấu xa này thật sự không biết kiềm chế mà, mới đêm tân hôn liền đã mạnh bạo như vậy, sau này cô sống chung với hắn khẳng định không dễ dàng đi.

Ý Hiên tỉnh dậy thấy người đẹp khuôn mặt giận dỗi bên cạnh không nhịn được phì cười: ” Có mệt mỏi lắm không?”

“Mệt! Rất mệt đó!” Đàm Ngư muốn đánh hắn, có điều lại không dám bỏ tay ra.

“Em nghỉ ngơi thêm đi, tôi đi bê nước vào.” Ý Hiên nhìn thấy dường như cũng hiểu ý, hắn thức dậy, chui ra khỏi chăn da thú.

Người anh em dũng mãnh còn cương cứng của hắn lập tức lộ ra đung đưa trong không khí.

“Con rắn xấu xa này.” Đàm Ngư không quan tâm đến tất cả, trực tiếp đưa tay với lấy da thú ném hắn.

Ý Hiên cười cười cầm da thú quấn lên người, sau đấy bê lu đá đầy nước đến.

Cả một đêm như vậy, vợ hắn vẫn tràn đầy sinh lực, xem ra lần sau hắn có thể buông thả thêm một chút.

Cẩn thận dìu Đàm Ngư xuống giường để cô tắm rửa, Ý Hiên ra ngoài tìm bọn Xà Húc, để bọn hắn chuẩn bị sẵn bữa sáng. Đêm qua tân hôn nồng nhiệt, thức dậy đã là quá giờ trưa.

“Tộc trưởng, bao giờ chúng ta có thể rời đi?” Xà Húc sớm đã săn về hai con trâu tơ tươi ngon.

“Ba ngày nữa đi.” Ý Hiên nhìn chúng, hài lòng ngồi xuống bên cạnh nhìn Xà Kỳ đang đốt lửa. ” Các ngươi chuẩn bị tốt một chút, đừng để phu nhân thấy bất tiện.”

Đường đi mặc dù không phải quá xa nhưng cũng phải mất tới hàng tuần, trong thời gian đi thật sự rất ít cơ hội nghỉ ngơi. Bọn hắn to khoẻ không cảm thấy có vấn đề gì, ngược lại giống cái lại nhỏ bé yếu ớt nên thường hay sinh bệnh.

Ý Hiên căn dặn bọn họ chuẩn bị ít dược thảo.

“Phu nhân lợi hại lắm.” Xà Kỳ bên cạnh không nhịn được lên tiếng.” Không bằng để phu nhân tự xem cần mang theo cái gì”

Xà Kỳ cảm thấy chuyến đi này, hắn chân chính chỉ là một cái thú kéo đồ.

Hết khuôn thú rừng, hiện tại còn vác nhiều đồ của phu nhân trở về. Có điều phu nhân nấu ăn thật ngon, còn tinh thông thảo dược, tính tình lại nhẹ nhàng.

Hắn cảm thấy phu nhân rất tốt. Hắn phải vác đồ cũng không thấy nặng nhọc.

Đàm Ngư quả thật đã chuẩn bị toàn bộ, ngoài những đồ đã theo cô từ trái đất đến đây, mấy ngày sau đó còn cùng bà Cao đi hái không ít dược thảo.

Cô về cơ bản đã nắm được sự khác biệt của dược thảo tại nơi này so với trái đất, ngoài to hơn cũng khác biệt không nhiều. Tuy nhiên cũng chỉ dám giới thiệu cho Cao Lệ vài loại cô chắc chắn.

Uy Linh Tiên nơi này có rất nhiều, có thể giúp người già như Cao Lệ bớt đau mỏi xương khớp, còn dặn dò bà ấy cùng thố hoa tìm kiếm nhân sâm cùng kỷ tử. Đợi đến mùa đông khi giống cái sinh con có thể cho bọn họ uống, vừa dưỡng sức lực vừa bổ máu.

Trải qua mấy ngày, Thố Hoa đã sớm vô cùng ngưỡng mộ Đàm Ngư. Không ngờ cùng là giống cái như nhau, cô có thể giỏi như vậy.

“Tiểu Ngư, cô giỏi thật đấy!” Giống đực thu về một đám ớt cùng hồ tiêu lớn, Thố Hoa cùng với vài giống cái khác chăm chỉ sang học cách phơi chúng.

Tộc trưởng đặc biệt phân hai giống đực ở lại giúp bọn họ đảo ớt. Thú nhân nơi này nói chân thật thì là chân thật, nói ngây thơ thì chính là quá mức ngây thơ. Đặc biệt là giống cái giường như cái gì cũng không biết. Mỗi lần Đàm Ngư nói điều mới cho bọn họ đều kinh ngạc đến tròn mắt.

Quả thật là một đám thỏ nhỏ đáng yêu.

“Vậy sau khi khô phải giữ thế nào?” Một giống cái nhỏ đang chăm chú nghe, đột nhiên lên tiếng. Đàm Ngư cô ấy nói bên trong có hạt giống, gieo xuống đất có thể lên cây con, cây đó sẽ tiếp tục cho quả.

Vậy khẳng định không thể giống cỏ khô chôn chúng xuống hầm đất được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận