Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giống đực ra ngoài săn thú cùng thu thập cũng trở về.

Một đám giống cái nhao nhao nhìn xem.

Bên của tộc Thỏ thật nhiều ớt cùng hồ tiêu, lại thêm rất nhiều củ cải, có điều số lượng thú rừng không có nhiều, chỉ tầm hai ba chục con thú nhỏ nhỏ. Đây cũng coi là chút thành tựu của tộc thỏ rồi. Trước đây bọn hắn có khi vài tháng trời đến cọng lông thú rừng còn không chạm tới nổi.

Bên Văn Quân khoa trương hơn một chút, một cái đồi nhỏ thú rừng có to có bé, quả nhiên là giống loài ăn thịt, một mình hắn có thể săn gấp đôi mấy chục giống đực tộc thỏ.

Bọn Ý Hiên lại càng kiêu ngạo, so với núi thú rừng hôm qua thì có phần ít hơn nhiều nhưng cũng gấp đến bốn năm lần tộc Thỏ cùng Văn Quân cộng lại. Xà Kỳ hắn vui vẻ đến hếch mũi lên trời, đứng trên đỉnh núi thú rừng đó mà cười khà khà. Từ xa vẫn còn có vài giống đực tộc thỏ đang chăm chỉ khuôn thêm về.

“Hiên, có mệt không?” Đàm Ngư thấy bóng dáng Ý Hiên vội vàng chạy tới. Đi săn cả ngày như vậy, khẳng định thể lực tiêu hao rất nhiều. Cô còn cần thận đem đến một bát nước mát.

“Mệt gì chứ? Tộc trưởng chỉ có ngồi nhìn!” Xà Kỳ từ trên núi thú nhảy xuống, đón lấy một bát nước mà giống cái khác đưa đến.

Nếu không phải muốn hái nhân sâm cho phu nhân, hắn khẳng định hôm nay tộc trưởng nhà hắn đã ở nhà ôm người đẹp ngủ cả ngày.

Tộc trưởng không rõ ăn phải thứ gì, nghe phu nhân nói nhân sâm đặc biệt tốt, còn có thể tăng cường sức lực cho giống cái. Hôm nay liền như phát điên mà nhổ hết từng củ, hại hắn vừa rồi phải khuân một giỏ lớn đem về.

“Tôi hái nhân sâm cho em.” Ý Hiên tự hào, chỉ vào cái giỏ lớn đó. “Vài hôm nữa đi đường dùng nó em sẽ không mệt mỏi.”

Trầm Ngư vui vẻ nhìn hắn, rồi đưa tay ôm lấy cổ Ý Hiên: “Anh tốt thật đó.”

Trước đây ở trái đất tự nhận mình văn minh, cũng chưa từng gặp một người đàn ông chu đáo như vậy.

Xà Kỳ ở bên cạnh thật muốn phỉ nhổ, cái gì mà lo lắng đi đường mệt mỏi chứ, chính là lo lắng phu nhân làm chuyện kia mệt mỏi ấy.

Rất nhanh đã đến ngày rời đi, Đàm Ngư nghe Ý Hiên nói ở tộc rắn không thiếu thứ gì, dược thảo cùng gia vị có khi còn nhiều hơn nơi này thì không cố chấp mang theo nhiều. Chỉ cẩn thận gói lại đồ dùng đã cùng mình xuyên từ trái đất đến đây.

Hang đá cô sử dụng cũng được gửi gắm Thố Hoa cùng Cao Lệ trông coi. Bọn họ rời đi lúc sáng sớm, chỉ có vài người tộc trưởng, tư tế cùng vài giống cái quen thuộc ra đưa tiễn.

Cao Lệ nắm chặt lấy tay Đàm Ngư, rơm rớm nước mắt: ” Bé con đi đường bảo trọng, nhất định không được quên ta đâu đấy.”

Bà cả đời không có con, giây phút đưa đứa bé này trở về đã sớm coi cô như con cái trong nhà. Hiện giờ phải rời xa quả thật không nỡ.

“Bà Cao, con nhất định sẽ trở về thăm bà mà!” Đàm Ngư ôm lấy bà ấy, nhẹ nhàng vỗ vai an ủi. Sau đó lại quay ra dặn dò Thố Hoa, nhất định phải nhớ kỹ những gì cô dạy.

Thố Hoa kiên định mà gật đầu, còn một hai hứa bản thân sẽ xây dựng tộc thỏ thật hùng mạnh.

“Đi thôi, đừng để muộn giờ.” Ý Hiên biết còn để bọn họ ôm nhau, khẳng định đến tối cũng chưa rời đi nổi. Chỉ đành ôm lấy Đàm Ngư trên tay.

Cần phải đi sớm, đi xa một chút đến nơi thích hợp nghỉ ngơi, nếu không đêm tối trong rừng trùng trùng nguy hiểm, không chừng sẽ khiến Đàm Ngư sợ hãi.

Xà Kỳ vác một bọc nhân sâm nhỏ, một nửa Ý Hiên hái được Đàm Ngư đã đem cho bà Cao. Dặn dò bà ấy cất giữ cẩn thận dành cho mùa đông.

Dù sao mình cô cũng không uống hết nhiều như vậy.

Xà Húc chính là được tin tưởng hơn, được cho phép vác những đồ dùng cùng Đàm Ngư xuyên đến đây. Trong cả ba, chỉ có Ý Hiên là có khả năng hoá bán thú.

Hắn bế Đàm Ngư trên tay, đuôi rắn trườn đi thật nhanh. Chỉ nửa tiếng sau, tộc Thỏ đã khuất bóng hoàn toàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận