Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mùa đông tới rồi.” Ý Hiên trườn tới, khoác cho Đàm Ngư một tấm da thú: “Em mặc nhiều da thú một chút, đừng để bị lạnh.”

“Lạnh…” Đàm Ngư cố chấp đưa tay lên đỡ lấy một bông tuyết, sau đó vì lạnh mà vội vàng rụt tay lại.

Mới là ngày đầu tiên của mùa đông đã khắc nghiệt như vậy, xem ra mùa đông ở nơi này chắc chắn vô cùng đáng sợ.

“Đi vào trong đi.” Ở bên cửa động đặt sẵn một hòn đá lớn dùng để chặn cửa động, Ý Hiên kéo nó lại chỉ để lại một khe cửa nhỏ.

May mắn bên trong động có suối nước nóng nên nhiệt độ vẫn vô cùng ấm áp. Ý Hiên sau khi kê xong tảng đá liền quay trở về nhóm lửa nướng thịt.

“Hiên, anh không ngủ đông sao?” Đàm Ngư ngồi bên cạnh hắn, nhỏ giọng hỏi. Không phải thông thường loài hắn đều ngủ đông vào mùa lạnh à, tại sao tộc rắn hiện tại vẫn như vậy hoạt động.

“Không có.” Ý Hiên cũng không biết rốt cuộc Đàm Ngư tại sao lại có suy nghĩ như vậy, nhẹ nhàng xoa cái đầu nhỏ của cô: “Mùa đông xác thực ngủ nhiều hơn một chút. Nhưng ngủ đông chỉ có tộc gấu mà thôi.”

Cũng bởi vì tập tính ngủ đông này, tộc Gấu trước nay không có xác nhận bảo hộ tộc thú ăn cỏ nào, hơn nữa giống đực đều ngủ đông sẽ không có ai bảo hộ giống cái, khiến cho giống cái đến tộc bọn họ vô cùng khan hiếm.

Đàm Ngư nhìn ra những bông tuyết bên ngoài, bọn chúng sớm đã phủ xuống đất tạo thành một lớp trắng xóa, từ từ che đi màu sắc rực rỡ của thiên nhiên mùa hạ.

Bên trong không khí dần trở nên ngượng ngùng.

Nơi này không có thiết bị điện tử, mùa xuân mọi người đều bận rộn bên ngoài, không phải đối mặt với nhau quá nhiều, chỉ có buổi tối mới trở về “lăn lộn.”. Hiện tại bọn họ không thể ra ngoài, cả ngày đều gương bốn mắt nhìn nhau thật không tự nhiên chút nào.

“Em ăn trước đi.” Móng tay của Ý Hiên rất sắc bén, hắn sợ Đàm Ngư đói liền cắt ra một miếng thịt lớn từ lớp thịt bên ngoài, cẩn thận đặt trên bát đá cho cô: “Cẩn thận không nóng.”

“Dạ.” Đàm Ngư đáp một tiếng, đưa tay nhận lấy bát đá. Hơi nóng của miếng thịt khiến cái bát truyền ra hơi ấm, khiến trái tim cô cũng dần trở nên ấp áp.

Ánh mắt của Ý Hiên không biết lúc nào từ chỗ những miếng thịt đã chuyển sang chỗ Đàm Ngư.

Cô chỉ có thể giả ngốc, xé từng miếng thịt nhai chậm rì rì.

Đợi cô nuốt được miếng thịt cuối cùng, Ý Hiên cũng hoàn toàn mất đi kiên nhẫn. Hắn từ lúc nào đã luồn lách đuôi rắn cuốn chặt lấy người Đàm Ngư, kéo cô sà vào lòng hắn. Đôi gò bồng đào trắng trắng mềm mềm bị bàn tay thô ráp của Ý Hiên xoa bóp trong tay.

Bởi vì quanh năm phải chiến đấu, vết chai trên tay hắn thật nhiều, chúng nó lại trở thành điểm mát-xa, mỗi lần chạm vào đỉnh hoa đều khiến nó run rẩy. Đuôi rắn cũng không chịu thua kém cọ cọ mật huyệt đang không ngừng chảy ra suối nước.

“Ý Hiên… Hiện giờ là ban ngày.” Đàm Ngư bừng tỉnh, muốn đẩy hắn ra.

Trời sáng như vậy, hơn nữa cửa động của bọn họ còn chưa đóng lại hoàn toàn, bất kì lúc nào cũng có thể có thú nhân xông vào. Tuy nói rằng phối giống chính là hoạt động rất bình thường của thú nhân, rất nhiều cặp đôi còn công khai mây mưa trăng gió trước mặt tộc nhân, nhưng đối với con người từ hiện đại xuyên tới như Đàm Ngư vẫn là khó có thể thích ứng được.

“Không sao, gió tuyết như vậy ai thèm tìm đến nơi này chứ?” Ý Hiên hôn lên cái miệng nhỏ lắm lời, đề phòng tiểu phu nhân nhà hắn luôn cất giọng cằn nhằn: “Sẽ không có ai đâu.”

Cho dù thật sự có ai, lúc này cũng không còn là điều Ý Hiên muốn quan tâm tới. Người đẹp yêu kiều trong lòng như cá ngon dâng miệng mèo đói, làm gì có điều gì có thể cắt ngang chứ.

“Đừng mà… thật ngượng ngùng.” Đàm Ngư phản kháng, nhất định không muốn cho hắn vượt qua bước cuối cùng: “Không thì… ít ra cũng đóng cửa chứ.”

Nếu thật sự để có người bên ngoài đi qua nghe được, Đàm Ngư thật sự không biết phải chui đi đâu đâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận