Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi Hương Xa Lạ
Chu Đại đang bực bội thì dưới lầu đột nhiên vang lên một tiếng “XOẢNG” chói tai, tiếp theo là hàng loạt âm thanh vỡ nát loảng xoảng.
Lông mày anh giật giật. Mất kiên nhẫn.
Anh đứng dậy, bước nhanh xuống lầu. Căn bếp của anh. Toàn bộ đồ dùng bằng sứ cao cấp đều vỡ tan tành trên sàn.
Cơn giận của Chu Đại bùng lên. Anh ghét nhất là sự bừa bộn. Anh đang định gầm lên, thì một bóng dáng nhỏ bé từ trong bếp nhảy ra. Con bé không hề có vẻ gì là sợ hãi hay bất an vì làm sai, ngược lại còn tự tin phủi tay, nhìn anh.
“Tôi đói bụng, chưa ăn tối. Định nấu chút gì đó, ai dè không biết dùng đồ bếp nhà chú.”
Lúc này, Chu Đại mới thật sự nhìn rõ “cháu gái” của mình.
Khuôn mặt nhỏ xíu, làn da trắng như sứ, không một tì vết. Đôi mắt to tròn, sáng rực, sống động lạ thường. Ngũ quan tinh xảo như một con búp bê Tây Dương đắt tiền. Mái tóc xanh đỏ sau khi gội sạch, được vén ra sau vai, hóa ra lại rất hợp với khuôn mặt cô, không hề khó coi như anh tưởng.
Ánh mắt anh dịch xuống. Hai chân cô còn dính bọt xà phòng. Cô ta vừa tắm xong.
Chiếc váy ngủ cô đang mặc mỏng tang, chất liệu lụa rẻ tiền dính sát vào thân mình còn ướt nước, in hằn mọi đường nét bên trong. Thân thể mười chín tuổi đã phát dục hoàn hảo. Đặc biệt là bộ ngực, nhìn qua cũng biết vô cùng đầy đặn.
Cổ họng Chu Đại đột nhiên bỏng rát. Mấy lời mắng chửi đã lên đến đầu lưỡi bỗng dưng bị anh nuốt ngược trở lại.
Anh vội vàng dời mắt đi chỗ khác, giọng khàn đi: “Dọn sạch sẽ phòng bếp đi.”
Chỉ… chỉ vậy thôi hả?
Hứa Khả ngơ ngác. Cô nghe nói ông chú này tính tình cực kỳ tệ. Năm ngoái, Tiêu Hành làm hỏng bộ ấm trà yêu quý của cậu mình, bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, về nhà khóc lóc ỉ ôi với cha dượng cô mấy ngày trời.
Hay là… vì không phải cháu ruột nên ông ta không thèm đánh?
Hứa Khả lập tức tìm được một lý do hợp lý. Xem ra, cô phá vẫn chưa đủ quá đáng.
Cô đuổi theo, được đằng chân lân đằng đầu: “Tôi không dọn đâu. Tôi đã nói là tôi không biết làm việc nhà.”
Chu Đại quay phắt lại. Ánh mắt anh sâu thẳm, nhìn cô chằm chằm, không rõ cảm xúc.
Hai người đứng rất gần. Hứa Khả có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh khiết trên người anh. Chu Đại cũng ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ từ cô. Không phải mùi nước hoa, không phải mùi sữa tắm, mà là một mùi hương ngọt ngào, tươi mát, kích thích đến khó tả. Mũi anh giật giật. Ánh mắt anh lại không tự chủ được mà rơi xuống chiếc áo ngủ mỏng dính, nhìn rõ cả nửa bầu ngực đang phập phồng của cô.
“Ăn mặc cho đàng hoàng.” Anh gằn giọng.
Anh đang nói về quần áo.
Nhưng Hứa Khả lại hiểu lầm, tưởng anh vẫn đang nói chuyện cái bếp.
Vẻ mặt nghiêm túc của Chu Đại thật sự rất đáng sợ, còn đáng sợ hơn cả ông giám thị hói đầu ở trường cô. Hứa Khả bị khí thế của anh dọa cho nuốt nước bọt, giọng tự nhiên nhỏ đi: “Mặc dù… mặc dù chưa làm bao giờ, nhưng… tôi có thể thử học một chút.”
Chu Đại “Hừ” một tiếng lạnh lùng, rồi quay người đi thẳng lên lầu.
Anh vừa đi, Hứa Khả lập tức thở phào nhẹ nhõm. Cô chợt nhận ra, mẹ kiếp, mình vừa sợ hãi sao? Sao có thể yếu thế trước mặt gã đàn ông này?
Mục đích của cô là bị đuổi ra khỏi nhà! Cha dượng và mẹ cô cho rằng cô quá ngỗ ngược, không thể quản lý, nên tống cô đến đây gặp bác sĩ tâm lý, điều kiện trao đổi là cô phải ở nhà Chu Đại. Cô đồng ý, chỉ vì muốn thoát khỏi cái nhà tù kia.
Cô không thể tự ý bỏ đi, nhưng nếu bị Chu Đại đuổi đi, thì họ chẳng thể nói gì được cô.
Vậy mà cô vừa bỏ lỡ một cơ hội tốt. Nếu lúc nãy cô không nhũn ra, với cái vẻ mặt lúc nãy của Chu Đại, chắc chắn là anh ta đã muốn tống cổ cô đi rồi.
Hứa Khả hối hận không thôi.
Cô liếc nhìn bãi chiến trường trong bếp, đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi dọn dẹp.
Đêm đó, Hứa Khả ngủ không ngon. Căn phòng toàn một màu trắng toát, môi trường xa lạ, khiến cô không tài nào nhắm mắt được. Cô nằm nghĩ, ngoại trừ lúc cô làm vỡ đồ, Chu Đại không hề xuất hiện thêm lần nào. Anh ta thật sự sẽ không quản cô sao?
________________

Trở lại phòng, Chu Đại mở máy tính, cố gắng tập trung vào công việc. Ngày mai anh có một buổi thuyết trình quan trọng, chia sẻ về phương pháp trị liệu mới.
Màn hình toàn là ảnh chụp xương cốt, những vết thương hở đáng sợ của bệnh nhân. Với người thường, chúng thật kinh tởm. Với anh, chúng là công việc hàng ngày. Nhưng không hiểu vì sao, hôm nay, trong đầu anh cứ hiện lên bóng dáng của Hứa Khả.
Mười chín tuổi. Thân hình đã nảy nở quyến rũ, nhưng khuôn mặt vẫn còn vẻ ngây thơ.
Bụng dưới của anh bỗng nhiên nóng rực. Ngay sau đó, một thứ cứng rắn không mời mà tới, phồng lên dưới lớp quần tây.
Chu Đại cúi đầu nhìn, vừa kinh ngạc vừa không vui.
35 năm qua, đây là lần đầu tiên có một người con gái khiến anh có phản ứng sinh lý. Mà người này, lại là đứa cháu gái hờ của anh.
Anh cố gắng tập trung lại vào màn hình, nhìn đống xương cốt, hy vọng nó sẽ mềm xuống. Nhưng vô ích. Hình ảnh xương cốt mờ đi, thay vào đó là cặp đùi thon dài, trắng nõn của Hứa Khả hiện lên ngày càng rõ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận