Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Điên Rồ
Hứa Khả ngủ một mạch đến 1 giờ 30 chiều hôm sau.
Cả người cô như bị xe tải cán qua, ê ẩm. Cô mở WeChat, Chu Đại đã gửi mấy tin nhắn, cách nhau hai tiếng một lần, nội dung chỉ có một câu: “Dậy chưa?”
Cô nhớ lại cảnh tượng hoang đường đêm qua. Phản ứng đầu tiên không phải là xấu hổ, mà là… làm thế nào để lợi dụng anh ta. Anh ta là bác sĩ có danh tiếng, lại còn là “chú” của cô, giờ đây anh ta đã ăn “món cấm”, anh ta đã có nhược điểm trong tay cô.
Cô cúi đầu, mở chân ra. Nơi đó vẫn còn sưng đỏ, đụng nhẹ vào là đau điếng. Hứa Khả không phải kiểu con gái e thẹn, cô lấy chiếc gương nhỏ trong cặp sách ra, đặt lên giường, kéo hai cánh môi âm hộ ra xem.
Miệng huyệt sưng lên, đỏ tấy, xung quanh còn vương lại vết máu khô. Nó đã bị tàn phá.
“Chu Đại chết tiệt! Dương vật lớn như vậy để làm gì chứ?” Hứa Khả không nhịn được mà chửi thầm. Cắm cho cô đến lỏng hết cả ra, sau này cô tìm bạn trai khác, lỡ như của người ta nhỏ hơn, chẳng phải sẽ mất hết cảm giác sao?
Nghĩ vậy, cô lại tự phỉ nhổ mình. Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?
Cô vừa mặc quần áo xong, điện thoại lại reo. Là mẹ cô, Từ Mỹ Lan.
Hứa Khả trợn mắt, bắt máy: “Gì?”
“Hứa Khả, mấy ngày nay ở nhà chú đã quen chưa? Ở chung với chú thế nào?”
“Vẫn vậy thôi.” Cô ghét cay ghét đắng bà mẹ này.
“Hứa Khả, con ở bên đó phải nghe lời bác sĩ tâm lý, phối hợp trị liệu.”
Nghe thấy bốn chữ “bác sĩ tâm lý”, Hứa Khả nổi điên.
“Con đã nói rồi, con không có bệnh!” Cô gần như hét lên.
“Hứa Khả, bạn học và giáo viên đều nói… Thôi, có bệnh cũng không sao, chúng ta trị là khỏi mà.” Giọng Từ Mỹ Lan vẫn nhẹ nhàng, nhưng đầy vẻ thương hại.
Lại nữa rồi. Lúc nào cũng nói cô có bệnh.
Hứa Khả tức đến ném điện thoại lên giường.
Giọng Từ Mỹ Lan vẫn vang lên: “Con ở nhà chú thì đừng gây phiền phức, thu bớt cái tính nết của con lại.”
Hứa Khả cười lạnh. Cô đột nhiên nghĩ ra một ý. Cô cầm điện thoại lên, cố gắng giữ bình tĩnh, nói từng chữ một: “Mẹ không cần lo. Con với chú Chu Đại ở chung rất tốt.”
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Từ Mỹ Lan thở phào.
Hứa Khả nhếch mép: “Rất tốt. Tốt đến mức… tối hôm qua chúng con còn làm tình với nhau.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt. Hứa Khả có thể tưởng tượng ra vẻ mặt hóa đá của bà ta.
“Sao vậy? Không tin à?”
Một lúc lâu sau, Từ Mỹ Lan mới cất giọng mệt mỏi: “Hứa Khả à, con… cứ phối hợp với bác sĩ đi. Nếu thiếu tiền sinh hoạt thì nói với mẹ.”
Bà ta nghĩ cô bị điên nặng hơn.
Luôn là như vậy.
Hứa Khả cười nhạo.
“Không cần. Tiền mẹ cho không đủ dùng. Con hỏi chú Chu Đại rồi, dù sao anh ta cũng muốn làm tình với con, anh ta nhiều tiền, chắc chắn sẽ không keo kiệt.”
Nói xong, cô cúp máy.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Nói thật thì không ai tin. Trên đời này, con người thật đáng ghét.
Càng nghĩ càng giận, cô nhìn thấy bình hoa sứ đắt tiền ở góc phòng. “XOẢNG!” Cô cầm nó lên, ném thẳng vào tường.
Lúc cô chuẩn bị đi ra ngoài, cô nhìn thấy hộp thư ở cửa. Cô mở ra. Bên trong là một hộp thuốc mỡ, trên nhãn ghi: “Thuốc giảm sưng, chống viêm.”
Là của Chu Đại.
Hứa Khả sững sờ. Cơn giận của cô đột nhiên xẹp xuống. Cô quay lại phòng khách, mở Wechat, gửi tin nhắn cho anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận