Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Của Kẻ Quan Sát
Chu Đại thả Hứa Khả xuống trước trung tâm thương mại. Anh không nói sẽ đi đâu, chỉ nói “xong việc sẽ gọi”. Hứa Khả biết tỏng. Anh ta đang ở đâu đó gần đây, trong một quán cà phê, hoặc trong bãi đỗ xe, quan sát cô qua từng lớp kính. Cô như một con chim hoàng yến được thả vào một khu vườn nhân tạo, còn chủ nhân thì đang theo dõi qua camera.
Cô còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn. Cảm giác bị theo dõi khiến cô vừa phẫn uộ, vừa có một sự kích thích bệnh hoạn. Cô lượn lờ vào một cửa hàng quần áo sang trọng.
“Em gái, dáng đẹp quá, thử chiếc váy này đi!”
Cô nhân viên nhiệt tình đưa cho cô một chiếc váy công chúa màu hồng phấn. Hứa Khả liếc nhìn thẻ giá. 3699 tệ. Gần bốn triệu. Cái giá của vài đêm cô dạng chân cho gã đàn ông kia.
Cô bật cười chua chát. Nhưng cô vẫn cầm lấy. Cô muốn xem, cơ thể mà Chu Đại thèm khát, khi khoác lên lớp vỏ đắt tiền này, sẽ trông ra sao.
Cô kéo rèm phòng thử.
Vài phút sau, tấm rèm mở ra. Hứa Khả trong gương làm chính cô sững sờ. Lớp vải lụa mềm mại như vuốt ve làn da cô. Màu hồng phấn ngây thơ tương phản hoàn toàn với ánh mắt nổi loạn của cô. Nó ôm vừa vặn lấy vòng eo con kiến, và làm nổi bật bộ ngực căng tròn đang phát triển.
Cô không còn là con nhóc quê mùa nữa. Cô là một vũ khí. Một vũ khí bọc lụa hồng.
Cô xoay một vòng, tưởng tượng ánh mắt chiếm hữu của Chu Đại khi thấy cô trong bộ dạng này. Anh ta sẽ phát điên. Anh ta sẽ muốn lột trần cô ra, muốn xé nát cái vẻ ngây thơ giả tạo này. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên. Cô có thể dùng vẻ đẹp này để điều khiển anh ta.
“Trời ơi, đẹp xuất sắc em ơi!” Cô nhân viên xuýt xoa. “Em mặc cái này như công chúa vậy.”
Công chúa? Hứa Khả nhếch mép. Phải là mụ phù thủy mới đúng.
Nhưng… bốn triệu. Cô vẫn còn tiếc số tiền “bán thân” mà có. “Em… không mang đủ tiền.” Cô cởi váy ra, trả lại cho nhân viên, cố che giấu sự tiếc nuối.
Cô không hề biết, ở quán cà phê hạng sang bên kia đường, Chu Đại nãy giờ vẫn không rời mắt khỏi cửa hàng. Anh đã thấy tất cả. Thấy cái cách cô sờ lên lớp vải, thấy ánh mắt cô sáng rực lên khi soi gương, thấy sự hụt hẫng khi cô trả lại.
Anh nhấc điện thoại. “Quản lý Lâm. Cửa hàng X, tầng 2. Một cô gái tóc màu mè vừa thử đồ. Lấy tất cả những bộ cô ta vừa thử, size S. Gửi hóa đơn cho tôi.”
Anh cúp máy, nhấp một ngụm espresso đắng ngắt. Con búp bê của anh phải được mặc những gì anh chọn. Anh thích cái cách cô giả vờ thanh cao, nhưng cuối cùng vẫn phải dùng đồ của anh, mặc đồ của anh, và sớm muộn… phải cầu xin anh. Anh sẽ khiến cô hiểu, mọi thứ cô có, kể cả vẻ đẹp của cô, cũng là do anh ban cho.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận