Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Khuyên Của Kẻ Ngây Thơ
Quán thịt nướng bình dân ồn ào và ngột ngạt. Mùi thịt cháy, mùi khói, mùi mồ hôi. Hoàn toàn đối lập với thế giới sang trọng, lạnh lẽo của Chu Đại.
Hứa Khả vừa ngồi xuống, đã cảm thấy cái lồng vô hình siết lại.
Một người đàn ông cao lớn, mặc áo sơ mi đen, lặng lẽ ngồi xuống bàn ngay phía sau cô.
Chu Đại.
Anh ta thậm chí không thèm che giấu. Anh ta gọi một ly cà phê đá, ung dung lật giở một tạp chí y khoa, như thể anh ta tình cờ ở đây. Nhưng Hứa Khả biết. Cái lạnh sau gáy cô là thật. Anh ta đang nghe. Từng chữ một.
Lý Văn Uy đến, huyên thuyên đủ thứ. “Hứa Khả, dạo này cậu sao rồi? Vẫn ổn chứ? Nhìn cậu… có vẻ gầy hơn.”
Hứa Khả gượng cười. “Ổn. Vẫn sống.” Làm sao ổn được khi cô đang bị “giam lỏng” bởi một tên bác sĩ cuồng chiếm hữu.
“À, cái ông bàn sau kia,” Lý Văn Uy liếc qua, “Trông giàu thật đấy. Khí chất áp đảo ghê. Giống mấy ông chủ lớn tớ hay gặp.”
Hứa Khả cúi đầu, gắp miếng thịt. Cô cảm thấy mình như một con mồi đang ăn bữa tối cuối cùng, trong khi kẻ thợ săn đang nhàn nhã uống cà phê ngay sau lưng, chờ đợi thời điểm vồ lấy.
“Hứa Khả này,” Lý Văn Uy ngập ngừng, “Tớ nghe nói… Hạ Sâm sắp ra tù.”
Tay Hứa Khả đang cầm kẹp gắp thịt khựng lại.
“Cậu…” Lý Văn Uy thở dài. “Cậu vẫn còn điều tra Cố Kim sao?”
Hứa Khả đặt chiếc kẹp xuống, ngẩng đầu. Ánh đèn vàng vọt của quán nướng chiếu lên mặt cô, tạo ra những mảng sáng tối kỳ lạ.
“Thì sao?”
“Buông bỏ đi, Hứa Khả.” Giọng Lý Văn Uy đầy khẩn thiết. “Tớ biết năm đó cậu chịu oan ức. Nhưng mà… nhà Cố Kim không phải dạng vừa đâu. Cậu quên Hạ Sâm bị tống vào tù thế nào rồi à? Cậu đấu không lại họ đâu.”
Cậu ta hạ giọng, như sợ người khác nghe thấy. “Thành tích của cậu vốn rất tốt. Mấy năm nay cứ học lại, không phải vì Cố Kim làm hại sao? Cậu dính vào bọn họ, chỉ có cậu thiệt thôi. Tương lai của cậu…”
Hứa Khả lắng nghe. Cô nghe giọng nói của Lý Văn Uy. Cô nghe tiếng thịt xì xèo. Và cô nghe thấy tiếng tách cà phê được đặt xuống rất khẽ… ở bàn sau.
Anh ta đang nghe. Từng chữ một. Anh ta đang đánh giá cô.
Lý Văn Uy vẫn tiếp tục: “Tớ biết chuyện quá khứ làm cậu tổn thương. Tớ cũng từng bị bắt nạt. Nhưng chúng ta phải sống tiếp. Cậu tìm bác sĩ tâm lý chưa? Nếu cần…”
Hứa Khả đột nhiên bật cười. Một tiếng cười sắc, lạnh, khiến Lý Văn Uy im bặt.
“Bác sĩ tâm lý?” Cô nhếch mép. “Lý Văn Uy, cậu thật sự nghĩ bác sĩ tâm lý có thể chữa được hận thù à?”
Cô cảm nhận được tấm lưng của Chu Đại đang căng cứng. Cô biết những lời tiếp theo của cô không chỉ dành cho Lý Văn Uy. Cô đang nói cho anh ta nghe.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận