Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Mạo Hiểm Trên Cầu Thang
Chu Đại rút cự vật nóng bỏng ra khỏi cơ thể Hứa Khả. Hắn nhìn vũng tinh dịch trắng đục của mình vương vãi trên tấm lưng trần non nớt của cô, một cảm giác thỏa mãn dã thú dâng lên. Nhưng hắn chưa đủ. Cơn say và dục vọng bị kìm nén quá lâu đang gào thét đòi hỏi nhiều hơn.
“Khó chịu…” Hứa Khả rên rỉ, cô mệt lả, cả người dính nhớp. “Em muốn đi tắm.”
“Tắm?” Chu Đại cười khẽ, giọng khàn đặc. “Chúng ta còn chưa xong.”
Hắn không cho cô cơ hội phản kháng, bế thốc cô lên. Hứa Khả hoảng hốt kêu lên, hai chân theo bản năng quắp chặt lấy hông hắn. Hắn không hề rút cự vật ra, mà giữ nguyên nó cắm sâu bên trong cô.
“A… Đừng… Anh làm gì vậy…!”
Mỗi bước hắn đi, cự vật lại thúc sâu hơn vào trong tử cung cô, một cảm giác vừa căng trướng vừa kích thích đến điên dại. Hắn bế cô ra khỏi phòng khách, tiến đến cầu thang lớn bằng gỗ lim, nơi âm thanh sẽ vang vọng khắp căn biệt thự trống trải.
“Im nào,” hắn gầm gừ bên tai cô, “Em muốn Tiêu Minh Viễn nghe thấy chúng ta đang làm nhau à?”
Hứa Khả sợ hãi cắn chặt môi, sự đe dọa này còn kích thích hơn bất cứ lời dâm đãng nào.
Hắn đặt cô đứng trên bậc thang thứ ba, ép cô quay mặt vào tay vịn, cúi gập người xuống. Tư thế này khiến cặp mông tròn lẳn của cô vểnh lên một cách mời gọi. Hắn đứng ở bậc dưới, nắm lấy eo cô, và thúc mạnh từ phía sau.
“A… A… Sâu quá… Ông xã… Đừng…”
Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch.
“Em thích mà, phải không, mèo con dâm đãng?” Hắn vừa nói vừa thúc, mỗi cú thúc đều nhắm thẳng vào điểm mẫn cảm khiến cô run lên bần bật.
Hứa Khả không chịu nổi, cô cố bò lên bậc thang cao hơn để trốn. Nhưng hắn cũng bước theo, cự vật vẫn không hề rời khỏi hoa huyệt ướt đẫm của cô. Cô bò được hai bậc, hai chân đã run rẩy không đứng vững. Cô quay đầu lại, đôi mắt đẫm nước van lơn: “Em mệt… Em muốn… mặt đối mặt…”
RENG… RENG… RENG…
Tiếng chuông điện thoại từ phòng khách vang lên chói tai, cắt đứt màn ân ái điên cuồng.
Hứa Khả giật bắn mình. Tiêu Hành? Hay mẹ cô?
Chu Đại khựng lại, mặt tối sầm. Hắn gầm lên một tiếng như dã thú bị phá đám. Hắn nhìn Hứa Khả, người đang run rẩy vì sợ hãi và khoái cảm dở dang. Tiếng chuông vẫn reo.
Hắn nghiến răng, giữ chặt lấy mông cô, thúc thêm vài cái thật mạnh, thật sâu, như để trút giận.
“A… a…!”
Sau đó, hắn đột ngột rút ra, bắn một dòng tinh dịch nóng rẫy lên tấm lưng trần và cặp mông đang ửng đỏ của cô. Hắn kéo vội quần lên, điềm nhiên bước xuống phòng khách, nhấc máy.
“Alo?”
Hứa Khả trượt ngồi trên bậc thang, cơ thể trần trụi, dính đầy thứ chất lỏng của hắn. Cô nghe giọng hắn vọng lên, lạnh lùng và bình thản, hoàn toàn trái ngược với con thú vừa hành hạ cô.
“Tiêu Minh Viễn à? Có chuyện gì?” Hắn thở đều, “Không… tôi hơi đau đầu, vừa uống chút rượu, đang định ngủ.”
Hứa Khả run rẩy nhìn vũng ái ân vương vãi trên bậc thang. Gã đàn ông này, hắn thật đáng sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận