Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Tin Tưởng và Vị Khách Không Mời
Sau cuộc điện thoại, Chu Đại không quay lại cầu thang. Hắn đi thẳng vào phòng tắm. Hứa Khả lồm cồm bò dậy, vội vã nhặt quần áo, chạy về phòng mình.
Cô vừa tắm xong, hắn đã bước vào, trên người chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm. Hắn im lặng lau đi những dấu vết hắn để lại trên lưng cô, động tác dịu dàng đến lạ.
Sự tương phản này làm Hứa Khả bối rối. Cô bỗng thấy tủi thân.
“Họ gọi… họ lại nghĩ em bị bệnh tâm lý, phải không?” Cô hỏi, giọng khàn đi. “Cái cuộc gọi của Tiêu Minh Viễn… là để kiểm tra em, đúng không?”
Tay Chu Đại khựng lại. Hắn xoay người cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt hắn không còn dục vọng, chỉ có sự nghiêm túc đến đáng sợ.
“Hứa Khả, em không bệnh.”
“Sao anh biết? Ai cũng nói em điên…”
“Anh hỏi bác sĩ Vương rồi.” Hắn nói, giọng chắc nịch. “Ông ta nói em hoàn toàn bình thường. Vấn đề không nằm ở em. Vấn đề nằm ở cái gia đình thối nát kia.”
Hứa Khả sững sờ. Nước mắt bỗng dưng trào ra. “Anh… anh tin em?”
“Anh tin em.”
Đó là lần đầu tiên, trong suốt bao nhiêu năm, có người nói tin cô. Không phải cha dượng, không phải mẹ ruột, mà là gã đàn ông vừa làm tình với cô một cách thô bạo. Cô oà khóc, vùi mặt vào lồng ngực trần rắn chắc của hắn.
Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ôm cô. Đêm đó, hắn không đòi hỏi nữa. Hắn ôm cô ngủ, để cô gối đầu lên cánh tay mình. Hơi ấm từ cơ thể hắn, sự bảo bọc vững chãi này, còn hiệu quả hơn bất cứ liều thuốc an thần nào. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Hứa Khả ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy trong vòng tay hắn. Cảm giác mềm yếu và được che chở này thật xa lạ, nhưng cũng thật ngọt ngào.
Cô xuống nhà, Chu Đại đang pha cà phê. Không khí yên bình. Nhưng sự yên bình đó bị phá tan bởi tiếng xe ồn ào ngoài cổng, theo sau là giọng nói oang oang của Cát Dương.
“Anh Đại ơi! Mở cửa! Hôm nay có khách quý đến thăm anh này!”
Hứa Khả nhíu mày. Chu Đại thở dài, ra mở cửa.
Cát Dương lách vào, theo sau hắn là một thanh niên cao gầy, mặt mũi sáng sủa nhưng vẻ mặt lại cau có.
Tiêu Hành.
Tiêu Hành sững sờ khi nhìn thấy bài trí trong phòng khách. Toàn bộ sofa, rèm cửa, thảm… đều đã bị thay đổi. Không còn màu xám xịt lạnh lẽo, mà là màu be ấm áp, trên bàn còn có lọ hoa tươi.
“Cậu… nhà cậu…”
“Tiêu Hành?” Cát Dương huých vai hắn, “Em quen con bé này à?”
Tiêu Hành lúc này mới nhìn thấy Hứa Khả đang đứng ở cầu thang. Cô mặc bộ đồ ngủ lụa (Chu Đại mới mua), tóc tai hơi rối, da dẻ ửng hồng sau một đêm ân ái.
Hai mắt Tiêu Hành long lên sòng sọc. “HỨA KHẢ? Con khốn này, sao mày lại ở nhà cậu tao?”
Cơn bão, chính thức bắt đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận