Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Nguyền Của Tiếng “Cha”
Cơn hoan lạc vừa mới đi qua, không khí trong phòng vẫn còn đặc quánh mùi mồ hôi, mùi tinh dịch và thứ hương đàn bà ngòn ngọt của riêng Hứa Khả. Cô nằm bẹp dí trên chiếc sô pha mềm mại, tấm thân nõn nà rã rời, đến ngón tay cũng lười nhúc nhích. Lão già này, đúng là trâu già gặm cỏ non, sức lực không biết mệt mỏi mà gieo cấy trên người cô.
Chu Đại thì khác. Anh vừa mới rút con mãnh thú của mình ra khỏi hang động ướt át của cô, nhưng nó vẫn chưa chịu ngủ yên. Anh kéo Hứa Khả vào lòng, làn da trần trụi của hai người dán chặt vào nhau. Hơi thở nóng rực của anh phả vào gáy cô, và cô có thể cảm nhận rõ ràng thứ vũ khí cứng rắn kia lại đang ngóc đầu, cọ nhẹ vào mông mình.
“Tha cho em…” Hứa Khả rên rỉ, giọng mềm như bún. “Em chết mất… Mệt lắm rồi.”
Chu Đại cười khẽ, nụ hôn của anh lướt trên bả vai trần của cô. “Ai bảo em dâm đãng như vậy? Kẹp chết anh rồi.” Anh lật người cô lại, nhìn gương mặt ửng hồng, đôi môi sưng mọng vì bị hôn, đôi mắt long lanh ngấn nước sau cơn cao trào. Anh lại muốn.
“Không… không làm nữa đâu.” Hứa Khả vội lắc đầu, dù tiểu huyệt bên dưới vừa bị tưới đẫm vẫn đang khẽ co giật.
Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, bế thốc cô lên.
“Á!” Cô giật mình, vội vàng ôm chặt lấy cổ anh, hai chân trần trụi kẹp quanh hông anh.
Tư thế này khiến cự vật của anh càng áp sát vào khe mông cô, nóng hầm hập. Anh bế cô lên lầu, đi thẳng vào phòng ngủ. Đáng lẽ anh muốn đưa cô về phòng tầng hai, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại bế cô vào phòng ngủ chính của mình trên tầng ba.
Anh đặt cô xuống chiếc giường lớn, nơi mà anh chưa từng cho phép bất cứ ai bước vào. Nhưng Hứa Khả mệt quá, cô chỉ muốn ngủ.
“Anh ôm em ngủ một lát.” Chu Đại nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, bàn tay to lớn không yên phận mà vuốt ve tấm lưng trần mịn màng.
Hứa Khả rúc vào lồng ngực ấm áp của anh, tìm một tư thế thoải mái. Cảm giác được bao bọc này thật dễ chịu. Cô bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn anh bằng đôi mắt trong veo.
“Chú à…” Cô gọi khẽ.
“Hửm?” Anh cúi xuống, chuẩn bị hôn cô lần nữa.
“Ước gì…” Cô ngập ngừng, rồi nói một câu khiến toàn bộ dục vọng đang sôi trào trong anh đông cứng lại. “Ước gì anh là cha của em.”
Chu Đại sững người.
Anh cảm nhận rõ ràng ngọn lửa đang bùng cháy trong huyết quản mình bị dội một gáo nước đá lạnh toát. Con mãnh thú đang gầm gào bên dưới bỗng chốc mềm oặt, rũ xuống.
Anh nhìn cô trân trối. Gương mặt ngây thơ đó hoàn toàn không hiểu mình vừa nói ra điều gì.
“Cha?” Giọng anh khàn đặc, nhưng không phải vì ham muốn, mà vì một cảm xúc khó tả.
“Vâng.” Hứa Khả gật gù, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. “Cha em… à, em không có cha. Cha dượng thì tốt, nhưng không phải cha ruột. Còn anh, anh đối xử tốt với em, cho em tiền, mua đồ cho em, lại còn… làm em sướng.” Cô ngượng ngùng cúi đầu. “Nếu anh là cha em, chắc chắn sẽ là người cha tốt nhất trên đời.”
Chu Đại không biết nên cười hay nên khóc. Anh vừa mới chinh phục cơ thể cô, khiến cô rên rỉ gọi tên anh trong cơn hoan lạc, vậy mà giờ đây cô lại muốn anh làm cha mình?
“Ngủ đi.” Anh buông cô ra, giọng nói lạnh đi vài phần.
“Ơ…” Hứa Khả ngơ ngác. Sao lại giận rồi? Đàn ông đúng là khó hiểu. Cô bĩu môi, nhưng cơn buồn ngủ ập đến quá nhanh. Cô quay lưng lại phía anh, kéo chăn lên, và chìm vào giấc ngủ chỉ trong vài giây.
Chu Đại nằm đó, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô. Lửa dục tắt ngấm, chỉ còn lại sự bực bội và một chút hoang mang. “Cha”? Cái từ chết tiệt đó như một lời nguyền, một bức tường lạnh lẽo ngăn cách anh và cô, dù cho bọn họ vừa mới quấn lấy nhau nóng bỏng. Anh không muốn làm cha cô. Anh muốn làm người đàn ông của cô, muốn cô gọi anh là “chồng”, là “ông xã”, chứ không phải cái danh xưng loạn luân chết tiệt đó!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận