Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Yêu Vụng Về
Giọng Hứa Khả trong trẻo như thủy tinh, xuyên qua loa điện thoại, mang theo chút nũng nịu cố ý: “Em nói ‘yêu anh nhất’ rồi đấy. Tai anh nghễnh ngãng à, hay vờ không nghe?”
Chu Đại ở đầu dây bên kia khựng lại. Anh đang ngồi trong văn phòng riêng, ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu lên tập hồ sơ bệnh án, nhưng mặt anh lại đang nóng bừng. Ba mươi tám tuổi, đứng trên đỉnh cao sự nghiệp, đối mặt với dao mổ và sinh tử chưa từng run tay, vậy mà ba chữ đơn giản này lại khiến anh cứng họng. Anh chưa từng nói lời này với bất kỳ ai, và cũng chưa từng nghĩ mình sẽ phải nói.
Anh hắng giọng, cố tìm lại vẻ uy nghiêm thường ngày: “Anh nghe rồi.”
“Nghe rồi thì sao? Anh không định đáp lại à?” Hứa Khả bĩu môi, dù anh không thấy, nhưng cô biết anh đang lúng túng. Trêu chọc người đàn ông già dặn này bỗng trở thành thú vui mới của cô. “Hay là anh không yêu em, chỉ muốn chơi đùa thôi?”
“Đừng nói bậy.” Chu Đại gắt. Anh cảm thấy bản thân thật nực cười.
“Vậy anh nói đi. Nói ‘Anh yêu em’.” Hứa Khả ra lệnh, giọng đầy ý cười.
Chu Đại day trán. Anh liếc nhìn ra cửa kính văn phòng, đảm bảo không có ai, rồi hạ giọng xuống mức thấp nhất, lí nhí như muỗi kêu: “Anh… ý của anh và em giống nhau.”
“Cái gì mà giống nhau?” Hứa Khả không tha. “Giống là thế nào? Anh không nói rõ ràng, em không chịu đâu.”
“Hứa Khả, đừng quậy nữa. Anh đang ở bệnh viện.”
“Em mặc kệ. Anh không nói thì em dỗi. Em cúp máy đây, từ giờ không thèm nói chuyện với anh nữa. Đồ già khó tính! Đến ba chữ đó cũng keo kiệt!”
“Tút… tút… tút…”
Chu Đại nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, ngỡ ngàng. Cô gái nhỏ này… thật sự dám cúp máy của anh. Anh thở hắt ra một hơi, vừa bực bội vừa buồn cười.
Đúng lúc này, cửa văn phòng hé mở. Bác sĩ thực tập trẻ tuổi rụt rè thò đầu vào: “Giáo sư Chu, báo cáo phẫu thuật lúc sáng…”
Cậu ta chợt khựng lại, bởi vì cậu ta vừa thấy một cảnh tượng kinh thiên động địa: Vị trưởng khoa lạnh lùng như băng sơn vạn năm, người mà cả bệnh viện đồn là không hứng thú với phụ nữ, đang cầm điện thoại, vẻ mặt… lúng túng, thậm chí còn có chút… đỏ mặt?
Chu Đại lập tức thu lại vẻ mặt, sự lạnh lùng quay trở lại nhanh như chớp. Anh ho khan một tiếng: “Để đó đi. Ra ngoài.”
“Dạ… dạ vâng!” Bác sĩ thực tập vội đặt tập hồ sơ xuống, chuồn nhanh như bị ma đuổi. Vừa ra khỏi cửa, cậu ta lập tức ôm tim. Trời ơi, băng sơn tan chảy thật rồi! Cậu ta tự hỏi không biết là thần thánh phương nào đã làm cho Giáo sư Chu lộ ra vẻ mặt si tình như vậy.
Trong phòng, Chu Đại cầm điện thoại lên, bực bội gọi lại.
Đáp lại anh là tiếng tút dài lạnh lùng.
Giận thật rồi.
Chu Đại bất đắc dĩ xoa lông mày. Dỗ bạn gái nhỏ, xem ra còn khó hơn một ca phẫu thuật cột sống phức tạp.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận