Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nỗi Nhớ Vượt Màn Hình
Hứa Khả vừa trải qua cao trào, cơ thể nhạy cảm vô cùng, nhưng cô thấy Chu Đại vẫn chưa dừng lại. Dương vật của anh vẫn đang cương cứng, đưa qua đưa lại trước ống kính.
“Chưa xong đâu, bé con.” Giọng anh đầy nhẫn nại. “Vừa rồi mới là khai vị. Giờ thì, tự em banh cái lồn nhỏ của em ra cho anh xem. Anh muốn cắm vào.”
Hứa Khả thở dốc, nhưng vẫn nghe lời. Cô trở về giường, lau khô người, đặt điện thoại ở vị trí thích hợp. Cô nằm xuống, dạng hai chân ra, dùng hai tay tách môi âm hộ đang sưng đỏ vì dục vọng.
“Như vầy… được chưa?”
Chu Đại nhìn chằm chằm vào cái động nhỏ ướt át, đang co bóp nhẹ nhàng. Anh nuốt nước bọt.
“Ngoan lắm. Giờ đưa ngón tay của em vào đi.”
Hứa Khả do dự. Cô chưa bao giờ tự làm thế này. Nhưng nhìn anh, cô lại làm theo. Ngón tay trỏ chậm rãi tiến vào.
“A…” Cô khẽ kêu lên. “Nó… nó mút tay em… Chật quá…”
“Chật mới sướng.” Chu Đại gầm gừ. Anh bắt đầu loát nhanh hơn. “Tưởng tượng đây là cặc của anh. Đút vào đi. Sâu vào!”
Hứa Khả cắn môi, bắt đầu đưa ngón tay ra vào. Cô nhìn màn hình, nơi dương vật của Chu Đại cũng đang di chuyển theo cùng nhịp điệu. Cảnh tượng này quá dâm mỹ.
“Nhanh lên… Chú ơi… Làm chết em đi…” Cô phóng đãng rên rỉ.
“Gọi anh là gì?”
“Ông xã… Ông xã ơi… Làm em… A a…”
Cô tăng tốc ngón tay, khoái cảm quen thuộc lại ập đến. Cô lại run rẩy, cao trào lần thứ hai.
Nhìn thấy cô sướng đến mất kiểm soát, Chu Đại cũng không nhịn được nữa. Anh gầm lên một tiếng, tay anh di chuyển nhanh như chớp, và rồi, một dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt phun thẳng lên màn hình điện thoại.
Cả hai cùng thở dốc.
Hứa Khả mệt lả, nằm trên giường, cả người dính nhớp. Cô nhìn màn hình điện thoại đã bị che mờ, mỉm cười.
“Em lau điện thoại đi.” Giọng Chu Đại đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn khàn.
“Không.” Hứa Khả nằm yên, bỗng nhiên cảm thấy tủi thân. “Em nhớ anh. Em muốn anh… thật sự… ở đây.”
Chu Đại im lặng. Anh nhìn cô gái nhỏ của mình, lòng mềm nhũn.
“Anh cũng nhớ em, Hứa Khả.”
“Vậy anh đến đây gặp em đi.”
“Đang học, không được phân tâm.” Anh dỗ dành. “Ngoan, học xong bài kiểm tra tháng này, anh sẽ về thưởng cho em.”
“Thưởng thật không?”
“Thật.”
Giọng anh đầy cưng chiều, nhưng cũng đầy hứa hẹn về một trận hoan ái còn mãnh liệt hơn thế này gấp bội.

Bình luận (0)

Để lại bình luận