Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bất Ngờ Nơi Cổng Trường
Một tháng trôi qua trong địa ngục của sách vở. Hứa Khả gần như kiệt sức. Ngày thi cuối cùng của đợt kiểm tra tháng kết thúc, cô uể oải bước ra khỏi cổng trường. 10 giờ 30 tối. Những học sinh khác túm năm tụm ba, cười nói rôm rả, chỉ mình cô lủi thủi.
Cô đang định bắt xe buýt về phòng trọ thì một ánh đèn pha sáng lóa quét qua.
Một con mãnh thú màu đen tuyền, bóng loáng, dừng ngay trước cổng trường. Chiếc xe thể thao đắt tiền nổi bật một cách trơ trẽn giữa một rừng xe đạp điện và xe buýt. Cửa xe mở ra.
Chu Đại bước xuống.
Anh không mặc áo blouse trắng, cũng không phải bộ vest cứng nhắc. Tối nay, anh mặc một chiếc áo sơ mi đen xắn tay hờ hững, quần kaki màu be ôm lấy cặp đùi săn chắc. Anh dựa vào mui xe, hai tay đút túi quần, ánh đèn đường viền lên khuôn mặt góc cạnh của anh một vẻ đẹp lạnh lùng, tà mị. Anh không giống phụ huynh đến đón con, mà giống một tay chơi sành sỏi đến đón một món đồ chơi đắt giá.
Toàn bộ học sinh ở cổng trường, nhất là các nữ sinh, đều nín thở.
“Trời ơi… Đẹp trai quá…”
“Siêu xe kìa! Hình như là Maserati…”
“Anh ấy đón ai vậy? Người yêu à?”
Hứa Khả sững sờ. Trái tim cô như bị ai đó ném một quả lựu đạn. Nó nổ tung.
Cô không quan tâm đến hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn về phía mình. Cô vứt cả cặp sách, lao đến như một con thiêu thân, nhảy phắt lên người anh.
“A! Chú! Sao anh lại ở đây?”
Cô gào lên, hai chân quấn chặt lấy eo anh, cả người đu dính lấy anh ngay trước cổng trường.
Chu Đại bật cười, vòng tay ôm chắc lấy vòng eo con kiến của cô. Anh mặc kệ ánh mắt của đám học sinh xung quanh, cúi xuống hôn chụt lên môi cô một cái.
“Xuống đã, người ta nhìn.” Anh thì thầm.
“Em mặc kệ! Em nhớ anh muốn chết!” Cô dụi mặt vào cổ anh, hít hà mùi hương bạc hà quen thuộc. Cô cố tình cọ xát hạ bộ của mình vào đũng quần anh, cảm nhận sự cứng rắn đang dần thức tỉnh.
“Em đúng là yêu tinh.” Anh lẩm bẩm, vỗ vào mông cô. “Lên xe. Nhanh.”
Anh nhặt cặp sách của cô, mở cửa ghế phụ, nhẹ nhàng đặt cô vào. Chiếc xe gầm lên một tiếng rồi lao vút đi, để lại sau lưng một đám đông ngơ ngác và vô số lời đồn đoán.
Xe chạy được một đoạn, dừng ở một con đường vắng.
Chu Đại quay sang, kéo cô lại gần. Tay anh không yên phận mà luồn vào trong áo phông của cô, xoa nắn eo cô, rồi trượt lên trên.
“Gầy quá.” Anh nhíu mày, tay véo nhẹ. “Học hành kiểu gì mà để người teo tóp lại thế này? Chỉ thấy hai cái này là to ra thôi.” Ngón tay anh cố tình lướt qua viền áo lót.
“Hứ!” Hứa Khả ưỡn ngực. “Em lo học để còn làm ‘bà xã’ của anh đấy. Em thi tốt lắm! Phải có thưởng!”
“Biết rồi. Quay ra sau xem.”
Hứa Khả quay lại, nhưng ghế sau trống trơn.
“Anh lừa em.”
“Cốp xe.”
Cô tò mò xuống xe, đi vòng ra sau. Chu Đại bấm nút. Cốp xe từ từ mở ra.
Hứa Khả nín thở.
Không phải một bó hoa. Mà là cả một cốp xe đầy hoa hồng nhung đỏ thẫm. Giữa biển hoa hồng là những hộp quà được gói tinh xảo. Cô mở hộp quà lớn nhất.
Bên trong là một chiếc váy công chúa màu hồng nhạt. Chính là chiếc váy cô đã ứa nước mắt khi xem trên mạng nhưng không dám mơ tới.
Cô quay lại nhìn anh, mắt ngấn nước.
Chu Đại bước tới, ôm cô từ phía sau.
“Em có thích không?”
Hứa Khả không trả lời. Cô xoay người, hôn ngấu nghiến lên môi anh. Nụ hôn vừa vội vã vừa biết ơn.
“Em không muốn quà…” Cô thở dốc, tay bắt đầu luồn vào trong quần anh, nắm lấy cự vật đã căng cứng. “Em muốn anh. Về nhà ngay. Em muốn ăn anh.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận