Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Say Mèm
Đêm đó, sau khi cuộc hoan ái kết thúc, Hứa Khả ngủ như chết, cơ thể rã rời vì bị vắt kiệt. Căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại mùi hương của rượu, mồ hôi, và thứ mùi nồng đậm, tanh nồng đặc trưng của đàn ông sau khi đã thỏa mãn.
Chu Đại không ngủ được. Men rượu và men tình hòa quyện, khiến anh tỉnh táo một cách kỳ lạ. Anh nằm nghiêng, ngắm nhìn cô gái nhỏ đang cuộn tròn trong lòng mình. Hơi thở cô đều đặn, phả vào lồng ngực trần của anh. Làn da non nớt ửng hồng, đôi môi sưng mọng vì bị anh hôn và cắn mút.
Anh 38 tuổi. Anh đã đi qua gần nửa đời người, lạnh lùng, tự chủ, coi dục vọng là thứ bản năng hạ đẳng cần phải kiểm soát. Vậy mà giờ đây, anh lại đang đắm chìm trong thứ bản năng đó với một cô gái đáng tuổi con mình.
Anh cúi xuống, hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của cô. Một nụ hôn không chứa đựng nhục dục, chỉ có sự chiếm hữu thuần túy.
“Anh yêu em.”
Lời nói thoát ra khỏi miệng anh, khàn đặc và chắc chắn, dù anh biết cô không nghe thấy.
Anh nhìn xuống ngón áp út của bàn tay trái cô, nơi vẫn còn trống trơn. Ý nghĩ đó, cái ý nghĩ điên rồ mà anh đã cố đè nén suốt mấy tháng qua, bỗng nhiên bùng lên mạnh mẽ. Kết hôn. Anh phải trói con mèo hoang này lại. Bằng pháp luật, bằng một danh phận. Để cô không bao giờ có thể chạy thoát khỏi anh.
Anh vuốt ve gò má cô, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi sưng. “Hứa Khả, em có tốt nghiệp đại học hay không, không quan trọng.” Anh thì thầm. “Kết hôn với anh nhé?”
Hứa Khả không trả lời. Cô chỉ cựa mình, vô thức rúc sâu hơn vào lòng anh, tìm kiếm hơi ấm.
Chu Đại bật cười. Một tiếng cười trầm, khàn, tan vào đêm tối. Anh siết chặt vòng tay, ôm cô như ôm cả thế giới. Ngủ đi, con mèo nhỏ của anh. Khi em tỉnh dậy, em sẽ biết, em không còn đường lùi nữa rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận