Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giọng Nói Ngoài Cánh Cửa
Chu Đại đè nghiến cô xuống đệm. Anh không hôn môi, không dạo đầu. Anh tách hai chân cô ra một cách thô bạo.
“Ướt chưa?” Anh hỏi.
Không đợi cô trả lời, anh dùng chính cự vật nóng bỏng, cương cứng của mình cọ xát vào cửa huyệt.
“A… Chú ơi…” Hứa Khả vặn vẹo. Sự chờ đợi và men rượu khiến cô mẫn cảm hơn bao giờ hết.
Anh không dùng tay. Anh dùng chính dương vật của mình để trêu chọc cô. Anh trượt nó lên trên, thúc nhẹ vào hạt đậu nhỏ.
“Nói em muốn anh. Nói đi.”
“Em muốn… Em muốn anh… Ông xã… Mau vào đi…”
“Cầu xin anh.”
“Em xin anh… Cắm em đi… Em ngứa…”
Chu Đại cười gằn. Anh nhắm chuẩn, rồi lún sâu vào trong cô chỉ bằng một cú thúc hông mạnh mẽ.
“AAAAAAAA!”
Hứa Khả hét lên, lưng cong thành một vòm cung. Quá sâu, quá mạnh. Cảm giác vừa đau đớn vừa sung sướng xé toạc cô.
Anh bắt đầu đóng cọc. Không có sự dịu dàng, chỉ có sự chiếm hữu nguyên thủy. Anh nắm tóc cô, kéo đầu cô ngửa ra sau, để lộ chiếc cổ thon dài. Anh cúi xuống, cắn mút điên cuồng lên cổ cô, để lại những dấu hôn đỏ ửng, chói mắt.
“Ư… Ư… Chậm… Chậm lại…”
“Im miệng!” Anh gầm lên, thúc càng mạnh hơn. “Kêu tên anh!”
“Chu Đại… A… Ông xã… Em… Em sắp ra…”
Căn phòng ngập tràn tiếng da thịt va chạm dâm mĩ, tiếng rên rỉ đứt quãng của Hứa Khả, và tiếng gầm gừ thỏa mãn của anh.
Cơ thể Hứa Khả co giật, cô sắp đạt đến đỉnh.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Cả hai đông cứng.
“Hứa Khả, con ngủ chưa?” Giọng Từ Mỹ Lan lo lắng vọng vào.
Hứa Khả sợ đến mức co rúm người lại. Tiểu huyệt cô theo bản năng siết chặt.
“Khà…” Chu Đại rít lên một tiếng sảng khoái. Bị siết chặt bất ngờ, anh suýt nữa thì bắn ra.
Anh nhìn Hứa Khả, ánh mắt lóe lên sự thích thú bệnh hoạn. Anh ra hiệu cô im lặng.
“Hứa Khả? Con không sao chứ?” (Source 3719)
Chu Đại mỉm cười. Anh rút cự vật ra gần hết, rồi lại đâm mạnh vào.
“A!” Hứa Khả vội vàng cắn chặt vào gối, nước mắt trào ra.
“Con… con đang tắm… Mẹ có việc gì không?” Hứa Khả run rẩy nói dối.
“Mẹ thấy khách khứa về gần hết mà không thấy con. Chú Tiêu nói bác sĩ Chu cũng không thấy đâu… Mẹ sợ hai đứa…”
Tim Hứa Khả như ngừng đập.
Chu Đại bật cười không tiếng động. Anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi, nhưng sâu và tàn nhẫn. Anh cố tình chọn góc độ cắm thẳng vào điểm G của cô.
Hứa Khả cắn gối đến mức sắp rách. Cô không dám phát ra tiếng, chỉ có thể nức nở trong câm lặng. Vừa sợ hãi tột độ, vừa khoái cảm đến điên dại.
“Con không thấy chú ấy. Chắc chú ấy về trước rồi. Mẹ… mẹ xuống trước đi, con mặc đồ xong sẽ xuống ngay!”
“Ừ… vậy con nhanh lên nhé.”
Tiếng bước chân của Từ Mỹ Lan vừa xa dần. Hứa Khả không nhịn được nữa.
“Ông xã… Em sắp chết… A… A…”
Cô hét lên, cao trào dữ dội.
Chu Đại cũng không kìm được nữa. Anh gầm lên, thúc thêm vài chục cái long trời lở đất, bắn tất cả tinh hoa của mình vào sâu bên trong cô.
Anh gục xuống, thở hổn hển bên tai cô: “Thấy chưa, bà xã. Ngay cả khi mẹ em đứng ngoài cửa, em vẫn phải ăn anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận