Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trạm Lâu giữ chặt chân cô, dễ dàng kéo cô lùi lại mấy mét, cô nằm yên quỳ rạp trên mặt đất, hoảng sợ trước địa ngục phía sau, vẫn khó khăn bò về phía trước: “Buông tha tôi, aaa!”

Bắp chân của cô bị chà đạp, bên tai cô vang lên những lời thô tục, nhục mạ độc ác, anh ta dùng nắm đấm đấm vào vai cô, da thịt cô chuyển từ đỏ sang xanh, dường như càng vùng vẫy, Trạm Lâu lại càng hưng phấn đánh cô.

“Kỹ nữ!! Cô không chịu đi sao, tôi cho cô nghỉ hả? Chạy tiếp đi, chó còn phải nhìn ánh mắt chủ nhân, tôi có nhiều tiền như vậy cũng không huấn luyện được chó sao”

Hắn dùng chân đạp vào eo cô, lật người cô lại, mái tóc dài rối bù xõa tung trên mặt, chỉ thấy lồng ngực phập phồng thở dốc, còn có tiếng khóc nức nở sợ hãi.

“Tôi để cho cô chạy!” Hắn tức giận rống to, đá mũi chân vào giữa hai chân non nớt, thô bạo giậm vào âm hộ.

Tiếng kêu thảm thiết sắp làm vỡ kính, cô lấy hai tay che nửa người dưới, cúi đầu đáng thương, mở to hai mắt nhìn nước mắt giàn giụa, Trạm Lâu nhìn não mình tắc nghẽn, không hiểu sao trong lòng lại vui mừng khôn xiết, và đá vào người cô một cách tàn nhẫn nhất . Nói những lời tục tĩu mà hắn lẩm bẩm, ngay cả bản thân hắn cũng không biết mình đang chửi rủa điều gì.

Mu bàn tay sưng tấy, bất động như cá chết, không khơi dậy được hứng thú của hắn, hắn kéo cô từ dưới đất lên, túm lấy cổ cô, nhìn chằm chằm vào mông cô.

“Chạy!”

Hai chân run lẩy bẩy khuỵu xuống, hắn đá càng lúc càng mạnh: “Chạy đi! Chạy cho ông xem, không chạy ông đá chết cô, không phải cô thích chạy sao? Chạy cho tôi xem!”

Cô thét chói tai mất tiếng, giọng nói xin tha:

“Tôi sẽ không chạy trốn…”

Trạm Lâu ngồi xổm xuống túm tóc ép cô nhìn mình, khóe mắt cô như muốn nứt ra, ​​thấp giọng nói: “Tôi bảo cô chạy thì chạy cho tôi, sao lại nói nhiều chuyện vô nghĩa vậy hả!!”

Tỉnh Mịch Hà đứng dậy, trên người đầy những vết bầm tím lớn nhỏ khiến hắn không thỏa mãn dục vọng, đá vào mông cô cảnh cáo: “Chạy nhanh lên!”

“Ô, ô cứu mạng, cứu mạng.” Cô thở hổn hển, khập khiễng chạy về phía trong sân, khoảnh khắc chân trần giẫm lên cỏ, cô thật sự cảm thấy mình có thể chạy trốn, mặc kệ đau như cắt xương, đến thở cũng không dám, lấy hết sức lực chạy ra đường mà quên mất mình không mặc gì.

Lúc bị Trạm Lâu đá lăn lộn trên mặt đất, lần đầu tiên trong đời cô trần như nhộng nằm trên bãi cỏ, bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng khiến cô đau đến mức bị giẫm lên đầu vùi xuống đất, vùi vào mùi thơm trong bùn đất, miệng cô ăn phải đầy cỏ và bùn, chân hắn đè lên đầu cô đau đến chết, lỗ mũi đầy bùn.

Bên tai nghe được tiếng cười của hắn, bị trêu cợt nhục nhã , cô ngây thơ không tự biết chút nào , nghĩ rằng cho cô một cơ hội để trốn thoát sẽ chỉ làm tăng thêm niềm vui cho cuộc chơi của hắn.

Cổ bị bóp chặt nhấc lên, hai chân cô vẫn mềm nhũn quỳ trên mặt đất, khi hắn ra lệnh cho cô chạy lại lần nữa, Tỉnh Mịch Hà không chịu làm theo, Trạm Lâu tát vào mặt cô, vẻ mặt hắn rất khủng bố , Tỉnh Mịch Hà tại bị đánh ù đi, chỉ có thể nhìn thấy cái miệng hắn đóng mở rít gào, không thể nghe thấy âm thanh nào.

Hắn thô bạo đá mạnh vào cái bụng bầm dập của cô, Tỉnh Mịch Hà nằm hấp hối trên mặt đất, đầu nghiêng nghiêng mở hai mắt thất thần, trời xanh không một gợn mây, cảnh tượng trước mặt vặn vẹo biến dạng, đầu óc choáng váng. Cô sắp nôn, máu mũi chảy ra từ khóe miệng, cô há miệng ăn vào không ít.

Trạm Lâu xuất hiện ở trên đỉnh đầu cô, cúi đầu, sắc mặt u ám u ám đáng sợ, chỉ có nụ cười không rét mà run, hắn nhấc chân lên, Tỉnh Mịch Hà dữ tợn mở to miệng, dưỡng khí trong bụng đều bị đá bay ra ngoài.

Hắn ta đang chơi trò đuổi bắt con mồi, bắt tươi sống thân thể của cô, trong lãnh thổ của Trạm Lâu ở vùng ngoại ô không có người ở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận