Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay khi Trạm Lâu đưa tay ra, cô liền sợ hãi, so với việc thao cô ấy và đánh cô ấy, nó đã thành khoái cảm dễ chịu hơn so với việc xuất tinh, đêm qua Trạm Lâu đã có một giấc ngủ chưa bao giờ thoải mái như vậy trước đây , bạo lực phát tiết ra , áp lực cảm xúc tanh tưởi ở trong cơ thể đã tan thành mây khói.

Chỉ cần anh ta muốn đánh, anh ta sẽ không tìm ra lý do sai lầm của cô, ra tay phát tiết luôn.

Trong kỳ nghỉ cuối học kỳ, Trạm Lâu nhốt cô trong nhà, trung bình một tuần về ba lần, trong hai ngày này, Tỉnh Mịch Hà phải nơm nớp lo sợ bị đánh, có thể là tát cô đến sưng đau chảy máu hoặc đè cô xuống, dùng tay đánh vào bụng cô, chơi chưa đủ hắn sẽ chuyển sang chơi trò mèo vờn chuột.

Tỉnh Mịch Hà chạy trốn ở biệt thự, trốn ở đâu cũng có thể nghe thấy tiếng cười vỡ bụng của hắn, một khi bị bắt thì thần cũng không cứu được, tóc bị giật mạnh túm chặt, ném xuống cỏ, làm cô té lộn nhào rồi bắt cô đứng dậy lại đá cô quỳ xuống một lần nữa.

Cô chỉ là một món đồ chơi yếu ớt, bị nhào nặn theo ý muốn như một cục giấy vụn, bị bạo hành và đầy thương tích.

Đánh xong một lần, Trạm Lâu sẽ gửi tiền cho cô, số tiền khổng lồ đã vào tài khoản của cô , cô chưa bao giờ sợ tiền hơn bây giờ, Tỉnh Mịch Hà có duy nhất mong muốn là được giải thoát, sống sót .Cô không muốn bị anh ta đánh chết.

Cuối cùng, khi học kỳ mới bắt đầu, cô sử dụng điện thoại công cộng của trường, khi đầu dây bên kia được kết nối, cô không kìm được mà bật khóc: “Mẹ, mẹ cứu con với!”

Bíp bíp.

Khi điện thoại được kết nối, Nhiếp Nghiên lòng nóng như lửa đốt: “Mịch Hà, cho tôi mượn một ít tiền, tôi cần một ngàn!! Làm ơn, làm ơn, khi tôi quay lại sẽ trả gấp đôi cho cậu”

“Làm gì.” Đầu dây bên kia thanh âm lãnh đạm đứng ngoài cuộc.

“Tôi, tôi không có tiền.”

“Cô không phải thiên kim tiểu thư sao, muốn tiền thì tìm ba mẹ cô, tìm tôi làm gì. Khi nào thì đến lượt tôi vay tiền cô?”

“Tôi không thể liên lạc được với bố mẹ tôi. Tôi không có tiền ở Alaska và tôi không thể quay về. Khách sạn không cho tôi ở lại. Trạm Lâu hắn cố ý để tôi bị bỏ lại ở đây. Cậu cho tôi mượn đi. Sau này muốn cái gì cũng cho cậu”

“Tôi không có.”

“Tại sao cậu lại không có! Trạm Lâu cho cậu nhiều tiền như vậy nhiều tiền, tôi cũng chỉ muốn một ngàn mà thôi! Mịch Hà, tôi xin cậu, tôi sẽ chết đói ở đây, làm ơn, làm ơn, làm ơn!”

Nhiếp Nghiên khóc lóc thảm thiết , có thể tưởng tượng hoàn cảnh của cô khó khăn cỡ nào, Tỉnh Mịch Hà cười lên tiếng: “Tôi không cho cô mượn ”

Nhiếp Nghiên khóe miệng run lên vì lạnh, run rẩy cầm điện thoại: “Tại sao… Chúng ta không phải là bạn sao? Lúc trước tôi đã giúp cậu rất nhiều —— ”

“Cô giúp tôi cái gì? Giúp tôi giới thiệu cho Trạm Lâu? ném tôi bên cạnh anh ta, một mình nhìn tôi xuống địa ngục?”

“Tôi đã sớm nhìn cô không vừa mắt, không phải cô mới bắt đầu đi học luôn áp tôi một đầu sao, còn nói với những học sinh người Hoa kia trong lớp là tôi nghèo hèn, lấy tiền trợ cấp đi học, tôi học tập tốt, cô ghen ghét , cô mua đủ loại túi xách hàng hiệu để khoe khoang với tôi.”

“Tôi không có, tôi không có!”

“Cô như thế nào không có a, đi Party thì mang về bán kem còn thừa mà các người ăn dư lại, cô nghĩ mình tốt bụng như thế nào, ai thèm ăn đồ thừa của cô, cô tốt nhất cả đời đều ở vậy đi vì cô xứng đáng bị vậy!! ”

Nhiếp Nghiên khóc cắn răng mở miệng: “Tỉnh Mịch Hà! Tôi đã sớm biết nhà cậu nghèo, còn ghi sổ keo kiệt bủn xỉn . Tôi đã giới thiệu Trạm Lâu với cậu và cậu đã lấy rất nhiều tiền từ anh ta! Bây giờ tôi không có tiền cậu liền trả đũa, cậu chính là tiện nhân lòng lang dạ sói!!!!”

“Cô nói đúng, tôi chính là đê tiện như vậy “

Bình luận (0)

Để lại bình luận