Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Y tá thực tập sinh nghi ngờ , nhìn thấy chiếc áo bệnh nhân trên người cô liền chạy vào tìm y tá trưởng, Tỉnh Mịch Hà lo lắng đập quầy: “Mau lên! Nhanh lên!”

Cửa thang máy mở ra, cô chỉ nhìn thấy một góc của chiếc áo cao bồi, nhìn thoáng qua có thể biết đó là Trạm Lâu.

Lôi Hành bước nhanh đi theo hắn phía sau cảnh cáo ra tiếng: “Tiên sinh!”

Hắn phản ứng nhanh hơn trước, lao về phía bóng người kia.

Trước khi đến lầu, Lôi Hành đã nhiều lần nhắc nhở hắn không được bốc đồng, hắn vừa chạy ra ngoài , Lôi Hành đã nghĩ là sẽ xảy ra chuyện không hay.

Hắn bổ nhào vào người cô khiến cô ngã xuống trong nháy mắt, Tỉnh Mịch Hà đã ngẩng đầu lên, bị ngạt thở và cầu cứu những người xung quanh, những người trong hành lang vô thức lùi lại, y tá đến ngăn cản lại.

Sự kích động trong mắt Trạm Lâu thật bệnh hoạn, khiến cô sởn tóc gáy, khóe miệng hắn không khỏi run rẩy cười lên, đồng tử mở to, đó là một loại vui sướng tột độ.

“Chạy, thử chạy một lần nữa! Tiếp tục chạy cho tôi xem!!!”

“Chạy đâu anh cũng có thể tìm thấy em, em có thích cảm giác này không? Anh rất thích!”

Hô hấp khó khăn, mặt nghẹn đến mức chỉ còn không một chút máu, Tỉnh Mịch dùng sức tát vào cánh tay anh, Trạm Lâu cười bệnh hoạn, ý vị khen cô dám chạy trốn, anh giơ tay tát vào mặt cô!

Tiếng tát này, khiến những người đang xem ngăn cản, y tá định kéo anh ta lại nhưng Lôi Hành đã đứng chắn trước mặt Trạm Lâu.

“Một người đàn ông mà đánh phụ nữ, cô ấy còn đang làm một bệnh nhân!!!”

“Gọi cảnh sát đi! Sao còn đứng đấy làm gì ?”

Tỉnh Mịch Hà tay rũ trên mặt đất khó khăn muốn đứng dậy, cô mặt lệch qua bên trái, tóc xõa xuống che mặt, miệng cô mấp máy khó khăn , nhìn những người đó cầu cứu.

Ngay sau đó, cô đã bị Trạm Lâu mang theo áo bệnh nhân của bệnh viện kéo lên.

“Trạm tiên sinh, ngài bình tĩnh một chút, người ở đây quá nhiều, hành tung của ngài sẽ bại lộ.”

Lôi Hành lo lắng, hắn vẫn cứ theo ý mình, bế Tỉnh Mịch Hà đi vào thang máy.

Hắn không thể bình tĩnh trước tiếng nói hỗn loạn của nhiều người như vậy, suy nghĩ hiện tại của hắn là muốn đánh Tỉnh Mịch Hà cho tới khi sảng mới thôi.

Trước cổng bệnh viện vang lên tiếng còi xe cảnh sát, tốc độ của cảnh sát quá nhanh, Lôi Hành lái xe từ cửa sau của bệnh viện đi ra, bọn họ không thể để lộ tung tích cho cảnh sát, nếu như bọn họ bị điều tra , hậu quả sẽ rắc rối hơn tưởng tượng.

“Đi khách sạn.”

“Đúng vậy.”

Tỉnh Mịch Hà ôm bụng ho khan, nội tạng đau nứt, nước mắt chảy ròng ròng, nằm trên đùi Trạm Lâu, tóc bị hắn túm lên, bị ép nhìn vào địa ngục không đáy.

“Đừng tưởng rằng ở chỗ này tôi không có cách bắt được em, Đánh một con chó cái là quá đủ rồi. Chờ đến khi trở về địa bàn của tôi, tôi sẽ cho em chạy trên đồng cỏ, để tôi xem hai chân của em có thể chạy trốn nhanh đến như thế nào!!”

Cô ho khan thân thể kịch liệt run rẩy, cái miệng bị tát run lên đáng thương, vẻ mặt đau đớn, cô nhìn thấy sát khí trong mắt hắn, trong dạ dày như bị chảy máu, bụng cô nóng ran, như có một ngọn lửa thiêu đốt ở trong bụng.

“Tôi đau!”

“Tôi sẽ không chạy trốn, đừng đánh tôi, tha mạng, tôi không muốn chết.”

Tỉnh Mịch Hà bị kéo xuống xe, hai chân yếu ớt quỳ rạp xuống đất, biết rất rõ nếu bị lôi lên sẽ bị đánh, cô ôm chân Trạm Lâu van xin thảm thiết, giống như con chó quỳ rạp trên mặt đất đi về phía trước .

Trạm Lâu bóp chặt cổ áo cô sau lưng nhấc lên, vác lên vai đi vào thang máy.

Lôi Hành nhìn hai người từ cửa đi vào, đợi cửa thang máy đóng lại, anh vội vàng quay trở lại xe, phát hiện điện thoại di động bị rơi ở hàng ghế sau.

Một cuộc điện thoại tình cờ gọi đến, và tên ghi chú là: Mẹ.

Tỉnh Mịch Hà khóc ở hành lang, giọng tuyệt vọng, bị kéo lê từ trong thang máy đến tận cửa phòng, Tỉnh Mịch Hà ý đồ hô to lên để người ở phòng khác đến cứu cô nhưng nơi này trống vắng không ai đến, bị kéo vào phòng , cô đứng dậy lao ra ngoài, Trạm Lâu một chân đá vào bụng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận