Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thích chạy! Cứ chạy trong phòng này cho tôi!”

Ho khan một tiếng , cúi người quỳ xuống đất nôn ra một vũng máu, Trạm Lâu đứng trước mặt cô, túm tóc cô không thương tiếc, bắt cô đứng dậy.

“Tôi cho em chạy!”

Gương mặt Tỉnh Mịch Hà tái nhợt, môi đẫm máu, áo bệnh nhân cũng rỉ máu, khuôn mặt ốm yếu như khô héo, cô quỳ xuống túm lấy áo khoác của hắn, da mặt bị nhéo đến biến dạng, Trạm Lâu vẫn không chút do dự đánh cô lăn ra đất.

Sau khi bị tát hai cái, Tỉnh Mịch Hà ngã xuống đất, ôm bụng và run rẩy.

“Bò dậy đi!” Trạm Lâu còn chưa đi đến bên người cô, hắn căn bản không nhận ra cái chết của một người khủng khiếp như thế nào, tùy tiện động động ngón tay giải quyết cô, như kiểu ngược đãi cô càng làm cho hắn vui vẻ hơn.

Trạm Lâu ngồi xổm trước mặt cô, cởi khuy quần, ánh mắt rực lửa nhìn cô chằm chằm, tiểu gia hỏa lộ ra trong nháy mắt.

“Miệng em chảy nhiều máu như vậy, tôi không biết cảm giác khi chọc vào sẽ như thế nào.”

“Cho tôi sảng, biểu hiện tốt, tôi sẽ không đánh em, khó lắm em mới có chỗ để dùng, nhưng tôi luyến tiếc làm chết em!!”

Còi báo động vang lên từ tầng dưới của khách sạn, xe cảnh sát liên tục đến và bao vây tòa nhà khách sạn.

Rèm cửa được vén lên, và những cảnh sát tràn vào chạy xung quanh, hỗn loạn.

Trạm Lâu đem bức màn buông xuống, ấn đầu cô vào giữa đũng quần đâm vào cổ họng cô, phát ra một tiếng nôn khan, côn thịt cứng ngắc và sung huyết của hắn bị kẹp chặt trong khoang họng, quy đầu ở trong cổ họng chật hẹp bị đè dẹp lép.

Chỉ thấy hắn ngồi ở ghế sô pha, tư thái hai chân rộng mở sảng khoái, cả người thả lỏng ra phía sau, quên hết tất cả.

Cô vẫn luôn dùng miệng hầu hạ côn thịt hắn ở sâu trong cổ họng, căng lớn đến cực hạn, sức, nước mũi không ngừng chảy xuống, chết lặng gần như không nhìn thấy gì nữa.

Mười phút trôi qua, những xe cảnh sát đó lại rời đi.

Trạm Lâu không lo lắng chút nào, Lôi Hành sẽ tìm cách giải quyết hết chuyện này, chỉ cần người đó không phát hiện ra hắn ở đó, mọi chuyện sẽ ổn thỏa, nhất định phải nhanh chóng trở về Mỹ, để ông ta không thể tìm thấy được.

“Uh…uh, ăn đi.”

Tinh dịch phun ra từ cổ họng thẳng đến dạ dày, sau khi rút côn thịt ra khỏi miệng, cảm giác buồn nôn dâng lên mãnh liệt, thậm chí mũi còn tràn ngập mùi tanh hôi của tinh dịch.

Tỉnh Mịch Hà quỳ gối sàn nhà, cúi đầu khóc ho khan, hai tay túm lấy góc quần Trạm Lâu dùng khuôn mặt ướt dầm dề cọ vào côn thịt đáng ghê tởm kia, dùng tay lau hết nước bọt trên mặt.

Trạm Lâu xem vẫn không nhúc nhích, côn thịt vẫn chưa được thỏa mãn, dục vọng nổi đầy gân xanh, quấn quít tìm cách xâm nhập vào cơ thể cô lần nữa.

Hắn ngây thơ cho rằng người phụ nữ này rất biết lấy lòng mình, không có mệnh lệnh của hắn thì cô sẽ không dám bỏ chạy.

“Đứng lên.”

Tỉnh Mịch Hà che lại bụng, trần như nhộng, run rẩy chân từ trên mặt đất đứng lên, thân thể phát run, cúi đầu, giống như một ông cụ già rụt rè.

Trạm Lâu đứng dậy đẩy cô lên ghế: “Quỳ xuống.”

Cô biết nên dùng tự thế gì khi bị cắm vào , cô dạng hai chân ra, hai tay nắm lấy chỗ tựa lưng của ghế dựa, chổng mông lên.

Ngay cả khi đâm vào hậu huyệt của cô, cô cũng không dám chống cự.

Quy đầu áp vào môi âm hộ.

Rầm ——

Hắn mở tất cả rèm trước mặt, đối diện là một tòa nhà văn phòng nằm chéo đối diện với khách sạn, cửa sổ trong phòng không đóng chặt.

“Kêu đi!”

Tỉnh Mịch Hà sợ hãi hé miệng, cố nén ra một giọng nói vô cảm: “A…”

Quy đầu chuẩn bị xông vào âm đạo, cô ngẩng đầu kêu lên một tiếng đau đớn: “A, a, to quá, đau bụng a, đau quá a.”

Chiếc ghế kêu cót két và lắc lư, tiếng ồn thật khó chịu. Cô nhìn cửa sổ kêu to, tiếng càng lúc càng lớn , dữ dội hơn. Cô hét to và chói tai, tiếng vang lên rất lớn, cô thậm chí không sợ bị nghe thấy. Càng nhiều người nhìn thấy cô như vậy, thì càng tốt hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận