Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tỉnh Mịch Hà suy sụp cúi đầu khóc thút thít nói:

“Anh thích như vậy, thì đi mua nô lệ đi, nơi đó đủ loại người phụ nữ, tôi muốn về nhà, tôi nhớ cha mẹ.”

Anh sửng sốt một lúc, cẩn thận suy nghĩ về những lời nói của Tỉnh Mịch Hà , thế nhưng khiến anh vui đến muốn cười thành tiếng.

“Kết hôn sinh con.”

Tỉnh Mịch Hà linh cảm có chuyện không ổn, anh nói: “Được, vậy thì kết hôn sinh con đi, nơi đây không phải làm nô lệ, chúng ta sẽ thành vợ chồng ”

“Anh đang đùa cái gì vậy!! ”

Bụng đau đến rống lên giận dữ, cô ôm bụng cúi đầu: “Tôi không yêu anh, tôi kết hôn với anh làm gì!”

Tâm trạng vui vẻ vừa rồi lập tức rơi xuống, có thứ gì đó vỡ vụn, Trạm Lâu bình tĩnh lại nở một nụ cười, hờ hững nhìn tay cô.

“Chiếc nhẫn anh tặng em đâu?”

Cô có vẻ bối rối, vô thức nhìn ngón tay mình: “Sách, ở trong cặp túi.

“Cặp sách ở đâu.”

“Bệnh viện.”

Trạm Lâu đứng dậy đi ra phòng ngủ, bên ngoài còn có Lôi Hành, hắn phân phó: “Đi bệnh viện lấy cặp sách cho cô ấy.”

Lúc này Tỉnh Mịch Hà mới nhớ tới, cô đã đánh mất chiếc nhẫn đó và ném nó xuống bãi cỏ trong công viên.

Nhưng cô không dám nói, thoạt nhìn có vẻ chiếc nhẫn đó đối với Trạm Lâu rất quan trọng , nếu sớm biết hắn hỏi tìm như vậy cô đã không ném nó đi, sớm muộn gì cũng phải chịu trận đòn nặng nề.

Đi vào tới Trạm Lâu trong tay bóp thuốc lá chưa châm lửa.

“Tốt nhất là tôi sẽ tìm thấy chiếc nhẫn, nếu không tôi sẽ chặt một ngón tay của em.”

Giọng cô run run: “Trong cặp sách… chắc là ở đó.”

Có thể kéo dài thời gian chậm một phút là được, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Trong cặp đồ vật bị lắc mạnh đổ hết xuống vương vãi khắp mặt đất, Lôi Hành ngồi xổm xuống tìm kiếm nhẫn, Trạm Lâu mặt vô biểu tình nhìn.

“Không có.”

Anh trừng mắt nhìn cô chằm chằm, Tỉnh Mịch Hà sợ hãi kêu lên: “Em nhớ nó ở trong cặp, rõ ràng là em để trong cặp, lúc đi em có mang theo cặp, hay là để ở nhà anh.”

“Nhà tôi?”

Lôi Hành ngồi xổm trên mặt đất nói: “Sẽ không có, lúc ngài rời đi tôi có quét dọn nhà, không phát hiện thấy nhẫn.”

Trạm Lâu sải bước đi ra ngoài, Lôi Hành liếc nhìn cô một cái, quay người rời đi, Trạm Lâu lại đi vào, trên tay cầm một con dao gọt hoa quả, mũi nhọn màu bạc hướng về phía cô, Tỉnh Mịch Hà bị dọa khóc chạy trốn ở trên giường, túm lấy chăn và chạy sang phía bên kia giường.

Bàn chân bị anh nắm chặt, anh kéo lê lại đây, nắm lấy cổ tay cô, nhắm con dao vào ngón cái của cô: “Anh hỏi em lần cuối, chiếc nhẫn ở đâu!”

Tiếng hô giận dữ, trước đây anh chưa bao giờ điên cuồng mất đi lí trí như vậy , Tỉnh Mịch Hà khóc kêu xin tha:

“Tôi ném nó, tôi ném nó, tôi biết tôi ném nó ở đâu, tôi sẽ tìm thấy nó, đừng chém tôi!! Cầu xin anh đừng chém tôi! Tôi nhất định sẽ tìm được!”

Trạm Lâu mí mắt kịch liệt giật giật, trên mặt vặn vẹo biểu tình tức giận, hận cô tới cực điểm, càng hận không thể một dao đâm vào người cô!

“Tốt nhất là em sẽ tìm được!! ”

“Tỉnh Mịch Hà, em dám vứt nhẫn của tôi, tôi đã nói với em, muốn em cầm lấy cho tốt! Hôm nay tìm không được, xem tôi chặt đứt ngón tay của em như thế nào!”

“Ô ô…… Tôi sẽ tìm được, tôi thật sự sẽ, tôi sẽ! Đừng giết tôi…đừng!”

Cô là một người ích kỷ, Trạm Lâu đã sớm biết, vì tiền mà tới gần người hắn thì sao có thể là người tốt, vì vậy cô ấy đã dứt khoát bỏ đi mà không được phép, thậm chí còn ném chiếc nhẫn của hắn một cách vô tình.

Lúc trước khi hắn đưa cho cô, hắn nên nghĩ đến điều này, nhưng cô ích kỷ hơn trong tưởng tượng của hắn, người phụ nữ này độc ác và tàn nhẫn.

Trong công viên sáng sớm, một chiếc ô tô đậu bên đường, bóng cây lay động, một người phụ nữ trần như nhộng đang quỳ trên cỏ, hai tay vuốt mặt cỏ khóc nức nở, nhìn trái nhìn phải. Trong bụi cỏ tối tăm , cô bò về phía trước để tìm .

Bình luận (0)

Để lại bình luận