Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trạm Lâu đứng phía sau nhìn thân thể nhỏ bé hèn mọn của cô, gió lạnh trong đêm tối khiến cô toàn thân run rẩy, vừa run vừa khóc lại càng run hơn.

Cô chui vào bụi cây, chui đầu vào đám lá cây tán loạn, không tiếc tay bới đất từng tấc, ngón tay dính đầy đất.

Tỉnh Mịch Hà nhớ mang máng chính mình lúc trước ném ra ngoài xe, nó rơi xuống vườn hoa.

Nếu là không ném nó thì tốt rồi, cô không nên xúc động như vậy, sao cô lại ngu ngốc ném nó xuống chứ!!

“Còn chưa tìm được sao?

Hắn đá mông cô sang một bên, đá cô ngã xuống cỏ, Tỉnh Mịch Hà vội vàng đứng dậy: “Tôi sẽ tìm nhanh, tìm nhanh!! sẽ tìm được ngay thôi, tôi sẽ tìm được!”

“Em tốt nhất tìm cho tôi, tìm không được, hiện tại tôi giết em!”

Trạm Lâu tức giận nghiến răng đá cô, liên tiếp đá cô mấy cái, cô vừa khóc vừa bò về phía trước, mò mẫm các khe cỏ xung quanh.

Cuối cùng, cô tìm thấy chiếc nhẫn bị vứt bỏ dưới một bông hoa cát tường màu tím.

Tỉnh Mịch Hà cầm chiếc nhẫn mà mừng rơi nước mắt: “Tìm được rồi! Tìm được rồi, tìm được rồi!”

Cô chộp lấy chiếc nhẫn, leo đến bên chân Trạm Lâu, đưa cho anh xem lòng bàn tay, khuôn mặt lấm lem bụi đất, mái tóc khô rối bù đầy lá rụng trên đầu, ti tiện đưa cho anh nhìn để anh xác nhận chắc chắn đó là nhẫn của mình không sai.

Trạm Lâu bất động thanh sắc cầm lấy nhẫn, lại ném cho cô: “Đút vào tiểu huyệt, kẹp nó trở về.”

Chỉ cần ngón tay không bị chặt đứt, muốn cô làm gì thì làm, thậm chí còn chưa kịp lau sạch bụi bẩn trên đó, cô đã quỳ xuống, hai tay cầm chiếc nhẫn đâm vào âm đạo, sợ nó rơi ra ngoài. Cho nên cô đút vào rất sâu, nỗ lực hút chặt , bụp kẹp chặt lấy , hai chân khép vào nhau sợ rằng sẽ có một chút lỏng lẻo.

“Bò lại trong xe.”

“Vâng vâng.”

Tỉnh Mịch Hà không nhìn thấy chính mình có bao nhiêu vui vẻ, nghĩ mà sợ lại may mắn.

Trạm Lâu nhìn thấy sự quyến rũ của một con chó bị thuần hóa, quyến luyến không rời, rất có cảm giác thành tựu.

Trong phòng ngủ vang lên âm thanh hoan ái, kết thúc bằng một tiếng hét chói tai, âm thanh này kéo dài nhiều ngày, Trạm Lâu hoang dâm vô độ, nếu không có thông báo quan trọng, Lôi Hành tuyệt đối sẽ không tới quấy rầy hắn.

Đợi hồi lâu, hắn mới từ trong phòng ngủ đi ra, tắm rửa xong cả người sảng khoái, hiển nhiên đã nghỉ ngơi rất tốt, tinh thần so với một tuần trước tốt hơn rất nhiều.

“Có chuyện gì nói đi.” Trạm Lâu nằm trên sô pha, thoải mái đến mức hút thuốc cũng không muốn.

” cảnh sát dùng hình ngài tra được thân phận của ngài, thân phận giả của ngài đã bị bại lộ”

Sắc mặt hắn nhất thời tối sầm, ngồi thẳng người: “Bị lộ khi nào?”

“Đáng lẽ là sáng nay, cục công an đã có lệnh bắt ngươi, địa điểm này tạm thời vẫn an toàn, có chuyến bay tư nhân, chúng ta lập tức phải rời đi.”

“Đã biết, cậu để mắt đến khách sạn này. Nếu có ai đến tìm tôi, hãy nghĩ cách ngăn cản họ.”

“Đúng vậy.”

Tỉnh Mịch Hà nghe được bên ngoài nói chuyện, tứ chi cô xụi lơ ghé vào trên giường, đôi mắt mệt mỏi tâm như tro tàn, nhìn bóng dáng rời đi của Lôi Hành qua mái tóc bù xù trên mặt.

Trạm Lâu sợ hãi bị người tìm được, là sợ ngồi tù sao? Loại người như hắn, cư nhiên cũng sẽ kiêng kị pháp luật.

Nếu có thể làm hắn ngồi tù thì tốt rồi, tốt nhất phán tội tử hình, vĩnh viễn biến mất trên thế giới này.

Trạm Lâu đi vào tới, xốc chăn lên, đá vào giữa đùi đỉ tím của cô, chảy chảy ra tinh dịch, môi âm hộ bị thao quá kịch liệt , cô không thể khép mình lại, gần như toàn bộ tinh dịch chảy ra ngoài.

Cô ngày càng yếu ớt, Trạm Lâu chơi cô quá nhiều, thậm chí còn không cho cô thời gian nghỉ ngơi, chỉ cần hắn rời đi thân thể của cô, Tỉnh Mịch Hà liền ngủ luôn .

Khó được hắn hôm nay thả lỏng, muốn cho cô ngủ một lát, mới có tinh lực tiếp theo bò dậy cho hắn chơi nhục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận