Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở góc dưới bên phải, có một dãy điện thoại cá nhân, trên bản thiết kế có logo của cục quản lý xuất nhập cảnh màu trắng.

Dưới tấm danh thiếp là mấy chục khối vàng nặng trĩu , không có bất kỳ hình khắc nào, còn nguyên vẹn bằng vàng kim, vàng óng ánh.

Cánh cửa sắt của phòng giam được mở từ bên ngoài, trong trại giam chỉ có một phòng giam duy nhất, Trạm Lâu ngồi dưới đất, dựa vào thành giường, duỗi thẳng một chân dài, trước sau cúi đầu không rên một tiếng.

“Trạm tiên sinh.”

Hắn đã nghĩ đó là tên khốn Thịnh Duệ Lương, không nghĩ tới là Lôi Hành.

” sao anh lại tới đây”

Trạm Lâu mặt mũi bầm dập, mới bị đánh không bao lâu, nói chuyện cũng không khép lại được răng.

Sau nhiều năm trở về địa bàn của mình, vẫn là bị một tên súc sinh tới đánh, mặc dù Trạm Lâu có bạo lực không thể xóa nhòa, hắn ấn con dao găm vào dương vật giữa háng, hắn vẫn túng thiếu về dục vọng hơn.

Lôi Hành ngồi xổm xuống, lưng dày vạm vỡ dáng người, giúp hắn che khuất quản ngục ngoài cửa sắt.

“Ba ngày nữa, chuyến bay riêng đã sẵn sàng,” anh thì thầm.

“Tỉnh Mịch Hà đâu.”

Lôi Hành ngẩn người.

Lôi Hành như thế nào sẽ nghĩ đến, đều đến lúc này, Trạm Lâu còn đang suy nghĩ đến cô ta.

” ngày nên xem tình hình trước mắt, chẳng lẽ ngài muốn bị kết án mười năm và bị tống vào tù?”

” Anh đem Tỉnh Mịch Hà trói lên phi cơ cho tôi” Trạm Lâu híp mí mắt sưng hồng, khóe miệng vết thương tan vỡ còn chảy máu ra bên ngoài.

Lôi Hành lắc đầu: “Tôi làm không được, tôi chỉ có thể mang một mình ngài đi”

“Vậy thì đợi đi, khi nào anh có thể làm được.”

“Trạm tiên sinh, tôi không hiểu, người phụ nữ đó coi ngài là cái kho tiền, dùng hết thì rời đi, ngài còn nghĩ gì về cô ta nữa? Đâu đâu cũng có những người phụ nữ như vậy.”

Trạm Lâu hô hấp giọng mũi thô nặng, một cánh tay đặt trên đầu gối, lòng bàn tay không có chiếc nhẫn trống rỗng, theo bản năng anh muốn xoay chiếc nhẫn nhưng lại phát hiện không có.

Giọng nói sâu kín, ngẩng đầu nhìn lên nhà tù đen nhánh .

Phải nói rằng lần hắn thực sự cảm động chính là buổi chiều cô đem phòng hắn quét dọn sạch sẽ, lang lãng ánh sáng mặt trời chiếu ở trên người hắn, trái tim giống như mỡ vàng hòa tan, ấm ngọt thoải mái, từ lòng bàn chân thư thái đến đỉnh đầu.

“Anh không thể hiểu rằng khi một người phụ nữ dọn dẹp nhà cửa khi anh đang ngủ, quét dọn phòng anh sạch sẽ , không có mùi rượu tanh dơ bẩn, tỉnh lại lúc đó rất là vui sướng ”

Hắn nhắm mắt lại, giờ khắc này phảng phất vẫn còn say mê, nếu người ta nhìn thấy bộ mặt hoàn toàn thay đổi của hắn còn thản nhiên tự đắc say mê ở trong giấc mơ, chắc chắn sẽ cảm thấy hắn bị bệnh không nhẹ.

Lôi Hành cau mày, khẳng định nói:

” cho tới bây giờ đều là tôi giúp ngài quét dọn phòng ở, người phụ nữ kia chưa từng quét dọn, lần trước buổi trưa ngài ngủ say là tôi giúp ngài dọn dẹp bình rượu, mở cửa sổ ra để thông gió.”

Trạm Lâu mở mắt ra, mặt vô biểu tình xem kỹ, Lôi Hành lại một lần nữa kiên định:

“ cô ta chưa bao giờ vì ngài và quét dọn phòng”

Màn biểu hiện quá lố của hắn vừa rồi đã hoàn toàn trở thành trò cười.

Ngày nóng bức, thời tiết nóng nhất trong năm đã đến.

Trong phòng điều hòa bật ở nhiệt độ thích hợp, nhìn từ tầng năm tình cờ có thể nhìn thấy ngọn cây dương bên ngoài, khung cảnh bình thường trở thành vẻ đẹp khó tả trong mắt Tỉnh Mịch Hà.

Cô đưa tay chạm vào thành giường, ánh mặt trời chiếu vào ga trải giường màu trắng, ánh sáng cam phủ lên mu bàn tay cô thật ấm áp.

Ở đây trong một tháng cô được thư giãn như một kỳ nghỉ.

“Xin chào.”

Người đàn ông mang cặp tài liệu gõ cửa chào hỏi, đeo kính gọng đen nghiêm túc nói:

“Tôi là luật sư tiếp nhận vụ án lần này của cô, tôi là Chu Hiến”

“Xin chào.” Tỉnh Mịch Hà thu hồi tay, nắm thật chặt trên chăn, cảm thấy có chút co quắp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận